"A! Đừng! Đừng! Mau... buông tôi ra!" "Không!" Lưu Gia Thành vẫn ghì chặt cô phía dưới người mình.
Một hồi ức bỗng xuất hiện trong tâm trí Gia Thành lúc này, đó là hình ảnh cô gái đang run rẩy cầu xin anh: “Anh Lưu, làm ơn... nhẹ nhàng một chút."
Nghĩ đến đây, trái tim Lưu Gia Thành càng đập mạnh, bàn tay lớn lại trượt
xuống eo cô.
"Chỉ cần cô ngoan ngoãn, tôi sẽ làm nhẹ hơn."
Men rượu khiến ý thức của anh có chút nhập nhoạng không rõ ràng. Nhưng tư thế e ấp của cô gái bên dưới đối với anh quen thuộc đến khó tả.
Dương Tú Linh thực sự đã trở lại? Cảm giác như một giấc mơ vậy!Sự phản kháng yếu ớt của người con gái khiến anh càng muốn ôm cô hơn!
"Không.." Mai Ngọc Hàla lên bị anh ta đột nhiên lật người lại.
Anh ta dang hai chân của cô ra, mạnh bạo giật đứt dây áo phía sau lưng của cô.....
"Không! Dừng lại... Gia Hải...Gia Hải cứu em!..."
Đột nhiên, đèn trong phòng bỗng vụt sáng Một dáng hình cao lớn lập tức xông vào.Nét mặt Lưu Gia Thành bỗng sa sầm lại, anh tavội kéo chăn bông lên và quấn chặt cô gái dưới mình.
"Anh hai, anh..." Lưu Gia Hải thực sự sốc nặng.
Trước mắt anh lúc này, Lưu Gia Thành đang ngồi ở mép giường, thắt lưng bung ra, cổ áo sơ mi xộc xệch không cài cúc. Gia Hải lớn lên cùng với anh trai từ nhỏ, biết rõ tính cách anh ấy vẫn luôn tỉ mỉ trong mọi việc.Anh chưa bao giờ thấy Lưu Gia Thành ở trong tình trạng đáng xấu hổ như vậy.
Rồi đột nhiên, Gia Hải bỗng thở gấp và thần trị rối loạn, đôi mắt kinh ngạc mở trừng trừng nhắm vào chiếc chăn bông đang bị cuộn lại. Bởi vì cô gái đang ở trong đó chính là...
“Gia Hải, Gia Hải... giúp em với!” Mai Ngọc Hà, người đang tái mặt vì sợ hãi, cố gắng chui đầu ra khỏi chắn và hét lớn.
Toàn thân cô đều run rẩy và tiếng hét khản đặc. Đến khi nhìn thấy Lưu Gia Hải, giọng nói của cô lại lí nhí: "Gia Hải, cứu em!"
Lưu Gia Hải không thể đứng yên nhìn được nữa. Anhbước nhanh đến, cố gắng bế cả Mai Ngọc Hà và chiếc chăn bông. Nhưng một lòng bàn tay lớn đã giữ lấy chăn bông, Mai Ngọc Hà đột ngột bị kéo trở lại.
Đôi mắt lạnh lùng khiến người ta khiếp sợ kia, đang nhìn chằm chằm vào cô.Dưới ánh đèn, mọi thứ trước mắt anh trở nên rõ ràng.Cô gái này có gương
mặt hoàn toàn sạch sẽ, không chút dấu vết của mỹ phẩm Cô sở hữu những đường nét thanh tú, làn da trắng sáng và mịn màng, cùng vẻ đẹp cổ điển phương Đông chuẩn mực.
Người này, so với cô gái mang danh nghĩa là "con dâu nhà họ Lưu" trang điểm đậm trước kia thì quả là khác xa một trời một vực.Nhưng đôi mắt trong vật và ngây ngốc như nai tơ của người con gái này. Tại sao lại quen thuộc như vậy?....
Mai Ngọc Hà rùng mình sợ hãi, lại lí nhí thốt lên: "Gia Hải."
“Đừng sợ!” Lưu Gia Hải nhìn anh trai chằm chằm, lo lắng nói: “Anh uống nhiều quá rồi đấy!”
Căn phòng nồng nặc mùi rượu, Lưu Gia Thành cũng dần dần tỉnh táo hơn một chút. Rõ ràng là tối nay anh ấy đã uống quá nhiều.
"Anh hai! Cô ấy là bạn gái của em, Mai Ngọc Hà! Xin anh hãy tự trọng!"
Nhưng Lưu Gia Thành không có vẻ gì là quan tâm đến những lời em trai nói. Anh ta vẫn không chịu buông tay, không để Ngọc Hà rời đi.Lưu Gia Hải tuy đang đứng ngay bên giường, nhưng không thể làm gì với anh trai mình.
Vả lại, Gia Thành vẫn còn đang say khướt. Mai Ngọc Hà? Lưu Gia Thành nhìn chằm chằm khuôn mặt cô gái rồi khẽ nheo mắt lại. Đội mắt sâu thẳm đầy vẻ lạnh lùng thường ngày ánh lên một chút kỳ lạ.Mai Ngọc Hà siết chặt chăn bông, và cố gắng đứng dậy dưới tay anh ta.
"Anh hai..."
Cuối cùng, Lưu Gia Thành cũng thu lại bàn tay đang đè lên Mai Ngọc Hà. Lúc này, cô mới thở phào nhẹ nhõm.Nhưng khi Ngọc Hà vừa định đứng dậy, Gia Thành đột nhiên tiến lên, áp đôi môi mỏng vào tai cô.Giọng anh rất trầm và nhỏ, chỉ một mình cô có thể nghe rõ.
"Dương Tú Linh, em cho rằng có thể lừa được tôi sao?"
- Tôi không tin có trùng hợp ngẫu
nhiên
Nghe những lời này, Mai Ngọc Hà khẽ run lên, bó chặt chăn bông trên người. "Gia Hải...." “Đây là phòng của anh hai” Lưu Gia Hải nói với vẻ bất lực.
Khi Mai Ngọc Hà bị phân tâm bởi chuyện gì đó, cô rất hay quên mất hoàn cảnh xung quanh. Khi Lưu Gia Hải nói đây là phòng của Gia Thành, cô mới sực nhớ ra, khuôn mặt tái mét.
Cô hoảng sợ liếc nhìn người đàn ông bên cạnh. Khuôn mặt anh ta vẫn lạnh băng. Nhưng độ nhăn ở phần trán giữa hai lông mày cùng hơi thở dồn dập kia cho thấy anh ta đang có vẻ căng thẳng.
"Anh hai, em nghĩ có lẽ Ngọc Hà đã đi nhầm phòng, xin lỗi anh!"
Nhìn tình trạng của Mai Ngọc Hà lúc này, Lưu Gia Hải cũng không muốn nản lại đây lâu hơn nữa.Sau khi xin lỗi Lưu Gia Thành, anh ta lập tức bế Ngọc Hà lên, rồi xoay người đi ra khỏi phòng.
Bên ngoài, một người phụ nữ đang ngồi trên xe lăn, nhìn chằm chằm vào cô gái trong vòng tay của Lưu Gia Hải Mai Ngọc Hà đang nép mình trong vòng tay của anh ta. Nên cô ta chỉ có thể nhìn thấy một nửa khuôn mặt bị che bởi mái tóc dài.
Tuy không nhìn rõ hết khuôn mặt nhưng cô biết người con gái này xinh đẹp đến nghẹt thở. Lưu Gia Hải ôm lấy Mai Ngọc Hà và lặng lẽ rời đi.Sau khi bọn họ đi khỏi, Dương Hạ Lan mới đẩy xe lăn, thận trọng tiến vào trong phòng.
Căn phòng lúc này nồng nặc mùi cồn. Có vẻ tối nay Lưu Gia Thành đã đi giao dù ở bên ngoài và đã uống rất nhiều rượu.Chiếc áo sơ mi không cài cúc và chiếc thắt lưng tuột ra một nửa trông rất xộc xệch, nhưng lại quyến rũ đến chết người.
“Gia Thành..." Trái tim Dương Hà Lan bồng đập rộn ràng.
Lúc này, cô thực sự muốn trở thành người phụ nữ của anh. Muốn được anh yêu thương! Cô đã mơ về nó cả ngày lẫn đêm, suốt từ khi đến sống ở đây! Cô thèm muốn tình yêu của Lưu Gia Thành đến chết đi sống lại. Nhưng Lưu Gia Thành vẫn chẳng hề để mắt đến cô, thái độ lãnh đạm như thường.
"Gia Thành, hôm nay anh uống nhiều quá rồi"
Trong lòng Dương Hạ Lan hắn cũng đã đoán được chuyện xảy ra vừa rồi. Nhưng cô ta không biết đây là do cô gái kia đã đi nhầm phòng hay cố ý. Rốt
cuộc, không có người phụ nữ nào có thể thoát khỏi sự quyến rũ của Cậu cả Lưu.