“Ca… ca về rồi.”
Tiết phu nhân đắp chăn cho nữ nhi, khóe môi cong lên, vỗ nhẹ lưng cô bé “Đúng vậy, ca ca về rồi.”
Cô bé lật người một cái, đút ngón tay vào miệng mút, nụ cười vẫn còn vương trên môi.
Sáng hôm sau, khi cả nhà bọn họ đang ăn sáng thì người hầu chạy vào thông báo “Bẩm phu nhân, lão gia, người trong cung lại đến đón tiểu thư ạ.”
Tiết phu nhân nghe vậy thì trên mặt thoáng buồn bã “Để thiếp dẫn Bồng Bồng đi thay đồ.”
Bà quay sang định bế Tiết Nghi lên thì cô bé đột nhiên nói “Hôm nay Bồng Bồng không muốn vào cung.”
Bà ngạc nhiên hỏi “Sao thế?”
Tiết Nghi dùng đôi mắt long lanh nhìn bà, ngọt ngào nói “Bồng Bồng muốn ở nhà chơi với ca ca.”
Tiết phu nhân nghe vậy thì mừng rỡ “Được, được, vậy để nương đi từ chối dùm con.”
Sau đó bà nhanh chóng đi ra ngoài, bước chân như muốn bay lên.
Tiết Bình quay đầu nhìn muội muội hỏi “Bồng Bồng, ngày nào muội cũng vào cung chơi sao?”
Cô bé nghiêng đầu, trả lời “Vâng ạ, Thiên Thanh tỷ tỷ rất tốt với muội, cho muội ăn ngon, còn dẫn muội đi chơi nữa.”
Y hỏi phụ thân mình “Thiên Thanh là ai?”
Ông đáp “Là nhị công chúa.’
Tiết Bình ngạc nhiên “Tại sao muội ấy lại thân với hoàng thất, không lẽ phụ thân tính…”
“Không phải ta, là cô mẫu của con, bà ấy vẫn chưa từ bỏ ý định đó.”
“Vậy cũng không thể để muội ấy ngày nào cũng vào cung như vậy.”
“Chúng ta không cản được, công chúa ngày nào cũng cử người đến đón con bé vào cung, mà con bé cũng rất thích.”
Tiết Bình nhíu mày “Bây giờ con đã về rồi, con sẽ trông chừng muội ấy.”
Nói xong, y quay đầu dịu dàng hỏi Tiết Nghi “Bồng Bồng, lát nữa ca ca dẫn muội đi thả diều nhé.”
Hai mắt Tiết Nghi lập tức sáng lên, giọng nói giòn tan “Vâng ạ.”
Tiết Bình bật cười, giơ tay vuốt đầu cô bé.
Tiết lão gia cưng chiều gấp cho nàng một thịt cá vào trong bát, nói “Vậy thì Bồng Bồng phải ăn nhiều vào, mới có sức để đi chơi.”
“Vâng ạ.”
Cô bé lập tức cúi đầu tập trung ăn.
Tiết phu nhân đứng bên ngoài nhìn nữ nhi, nhi tử và trượng phu của mình đang trò chuyện vui vẻ, khóe môi bà liền cong lên.
Cuối cùng bà cũng có thể nhìn thấy khoảnh khắc cả gia đình đoàn tự thoải mái ăn uống trò chuyện với nhaụ
Tiết lão gia quay đầu, nhìn thấy phu nhân của mình đang đứng bên ngài.
Ông bật cười nói “Sao còn đứng đó nhìn, mau vào trong ăn sáng đi.”
Tiết phu nhân mỉm cười, chạy tới “Thiếp tới đây.”
Ở ngự hoa viên.
Trong đình nhỏ hóng mát.
Thiên Thanh nằm rạp trên bàn đá cẩm thạch, buồn bã than một tiếng “Chán quá.”
Thị nữ thấy nàng buồn, nên đã gợi ý vào trò chơi cho nàng.
Nhưng Thiên Thanh vẫn lắc đầu “Không có Bồng Bồng chơi cùng, chán lắm.”
“Hay là công chúa mời những tiểu thư khác vào cung chơi cùng, Mẫn Mẫn tiểu thư cũng được đó.”
Nàng lắc đầu, mắt nhìn bầu trời đáp “Không thích, chơi chung với bọn họ rất nhàm chán, bọn họ toàn giả vờ thua để nịnh ta, không giống như Bồng Bồng.”
Nhắc đến Tiết Nghi, Thiên Thanh càng buồn hơn, nàng đập bàn ấm ức nói “Bồng Bồng có ca ca liền quên đi ta, đau lòng quá đi, hu… hu…”
Những thị nữ xung quanh không biết nên an ủi nàng như thế nào.
Đúng lúc Cung Dật đi ngang quá.
Thấy muội muội ngồi trong đình nên ghé qua một chút.
“Sao thế?”
Thiên Thanh ngẩng đầu lên, buồn bã nói với hắn “Muội chán quá, không ai chơi với muội hết.”
Cung Dật nhớ tới Tiết Nghi hay chơi cùng nàng, thuận miệng hỏi “Cô bé hay đi cùng muội đâụ”
Nàng ấy thở dài một hơi “Từ ngày ca ca muội ấy trở về, đã năm ngày rồi muội ấy không thèm vào cung chơi với muội.”
Hắn bỗng nhiên nhớ đến bộ dáng khả ái của tiểu cô nương khi nói chuyện với mình, khóe môi bất giác cong lên “Nếu không vào thì muội hãy mời luôn đại ca của cô bé đó vào cung chơi.”
Thiên Thanh lập tức ngồi dậy, quay đầu lại nhìn hắn, hai mắt tỏa sáng “Đây là một ý hay.”