⬅ Trước Tiếp ➡
Trong ngực bà là một đứa trẻ đang mở hai mắt, tay chân quơ loạn xạ trong không trung.
“Mẫu hậụ”
Thiên Thanh chạy tới bên giường, nhìn muội muội nhỏ xíu trong ngực bà.
Hoàng hậu nâng mắt nhìn tiểu cô nương đang đứng cách đó không xa, cất giọng hỏi “Đây là ai vậy?”
Thiên Thanh quắt Tiết Nghi lại gần rồi giới thiệu “Đây là Tiết Nghi ạ, muội ấy rất đáng yêu phải không ạ?”
Hoàng hậu vừa nghe tên liền biết nàng xuất thân từ gia tộc nào.
Bà cười nhẹ, gật đầu nói “Rất đáng yêu, lớn lên chắc chắn sẽ càng xinh đẹp.”
Tiết Nghi nghe vậy thì rất ngại ngùng, bản tính mềm mại trong cô bé phát ra “Nương Nương cũng rất xinh đẹp, vừa đẹp vừa dịu dàng như mẫu thân của Bồng Bồng vậy.”
“Bồng Bồng rất thích ngươi.”
Giọng nói cô bé nũng nịu, ngọt ngào.
Khi nói hai tay còn nắm lại, lắc lắc thân hình nhỏ bé, đáng yêu vô cùng.
Hoàng hậu bật cười, trên mặt tràn ngập sự vui vẻ.
Bà giơ tay ra vuốt đôi má phúng phính của Tiết Nghi “Thật là đáng yêu, tại sao Thanh nhi của ta lại không được như con chứ, con bé quá mạnh mẽ.”
Thiên Thanh cười híp mắt “Mẫu hậu cũng thích Nghi Nghi rồi, bởi vì Nghi Nghi quá xinh đẹp lại còn biết nhõng nhẽo, ai mà không thích muội ấy được chứ.”
“Đúng vậy, ha ha.”
Bên trong bẩm điện vang ra tiếng cười vui vẻ.
Cung Dật bước vào trong, lên tiếng hỏi “Có chuyện gì mà vui như vậy?”
Thiên Thanh lập tức quay đầu lại “A… Huynh trưởng.”
Bên cạnh Cung Dật còn có một nam hài đang chạy lon ton.
“Đệ đệ.”
Vừa nhìn thấy Cung Dật, Tiết Nghi liền thu lại bộ dáng ban nãy, rụt rè đứng nép sang bên cạnh.
Cung Dật đi đến bên giường, cúi đầu chào hoàng hậu “Mẫu hậu, con đến thăm người và muội muội.”
Hoàng hậu dịu dàng nhìn hắn hỏi “Dạo này con học có mệt không?”
Hắn lắc đầu “Không mệt.”
Tam hoàng tử ở bên cạnh đột nhiên chen vào, lớn giọng nói “Con… con muốn gặp muội muội.”
Hoàng hậu và Thiên Thanh đồng loạt bật cười.
Tam hoàng tử tên là Cung Ngộ, năm nay mới năm tuổi, bằng tuổi với Tiết Nghi.
Cậu bé rất tôn sùng đại ca và nhị tỷ của mình, suốt ngày cứ bám theo bọn họ.
“Muội muội ơi, ta là ca ca của muội này.”
Cung Ngôn dùng ngón tay chạm vào gương mặt trắng mịn của nữ hài tử, đứa trẻ lập tức cử động, tay chân vung mạnh hơn, mặt mũi trong rất vui vẻ.
“Ha ha, muội muội cười rồi, muội muội cười rồi.”
Trầm hoàng hậu chú ý tới Tiết Nghi đang đứng ở một góc, nàng dùng màn giường che mặt lại, như đang sợ hãi ai đó.
Bà lên tiếng gọi “Nghi Nghi đến đây.”
Cung Dật cũng quay đầu nhìn nàng, đôi mắt lạnh lùng như muốn xuyên qua lớp màn.
Nghe tiếng gọi, Tiết Nghi thả tay xuống, liền chạm ngay ánh mắt của Cung Dật, cô bé lại kéo màn giương che mặt mình lại lần nữa.
Thiên Thanh bật cười “Ha ha, muội sao thế, mau lại đây chơi với muội muội của tỷ nè.”
Lần này Tiết Nghi cũng hạ tay xuống, bước chân nhỏ bé chậm rãi đi tới gần Thiên Thanh, đôi mắt rụt rè liếc nhìn thiếu niên ấy một cái rồi lập tức cụp xuống.
Nhìn thấy Cung Ngôn đang dùng tay chạm vào gò má của hài tử, cô bé cũng nâng tay làm theo.
Nụ cười lại xuất hiện trên môi “Đáng yêu quá, muội cũng muốn có muội muội.”
“Nhà muội không có huynh đệ gì sao?”
Tiết Nghi chu mỏ đáp “Muội có ca ca ạ, nhưng ca ca ở biên cương rồi rất ít khi về nhà.”
Cung Dật ngồi đứng bên phía kia của Thiên Thanh, hắn cao nên có thể nhìn thấy rõ nàng, đặc biệt là hai cánh môi phấn nộn khi nàng chu ra.
Rất dày và đày đặn, nếu hôn lên đó chắc chắn sẽ rất thích.
Nữ hài trên giường bỗng nhiên ngáp một cái.
Cung Dật liền giơ tay kéo đệ đệ của mình, giọng nói nghiêm nghị “Muội muội buồn ngủ rồi, chúng ta đừng quấy rầy nữa, trở về thôi.”
Cung Ngôn buồn bã chu môi nói “Ò, vâng a huynh.”
Trước khi bọn họ rời đi.
⬅ Trước Tiếp ➡