Chân vừa bước được một bước thì giọng nói thản nhiên của người đàn ông vang lên "Đừng giả bộ nữa."
Sương Tự quay lưng lại hít sâu một hơi, giữ phép lịch sự đáp "Anh Đình Châu, trùng hợp thật."
Hạ Đình Châu "Không trùng hợp. Tìm em. Qua đây."
Sương Tự bước hai bước nhỏ xíu như thể đang bó chân, đứng cách anh tận hai mét "Anh có gì dặn dò ạ?"
Lại dùng kính ngữ với anh rồi.
Hạ Đình Châu lơ đễnh nhìn bộ dạng đề phòng của cô, cứ như thể chỉ cần đến gần anh một chút là cô sẽ khó thở mà chết vậy.
"Tôi không thích ngước nhìn người khác, lên xe nói chuyện."
Thật là khó chiềụ
Sương Tự giờ chẳng còn cầu xin anh hợp tác nữa, chỉ muốn tránh anh càng xa càng tốt "Tôi vừa từ bệnh viện về, trên người chắc là có nhiều vi khuẩn lắm, lỡ lây bệnh cho anh thì không hay."
Hạ Đình Châu nhếch môi cười khẩy "Em cứ lên xe thử xem, xem có khắc chết được tôi không."
"..."
Sương Tự cắn môi dưới, cuối cùng vẫn bước đến, vòng qua ghế phụ rồi lên xe.
Lớp da cao cấp màu đen cùng sợi carbon, giống hệt như con người Hạ Đình Châu, đều lạnh lẽo như nhaụ
Sương Tự vừa ngồi vào xe thì liền bị một luồng khí sâu thẳm mang theo hơi lạnh bao vây.
Một mùi hương gỗ thông thoang thoảng, vừa mạnh mẽ, vừa tươi mới, lại vừa phảng phất một chút... ngọt ngào.
Hạ Đình Châu ngậm một viên kẹo trong miệng, răng cắn nhẹ, lơ đễnh nghiêng đầu nhìn cô.
"Em học trường đại học nào?"
"Stanford." Sương Tự không hiểu vì sao anh lại hỏi điều này.
Hạ Đình Châu "Phương châm của trường là bán mạng cho đàn chị sao?"
Sương Tự nghẹn họng "Tôi không thể bán mạng cho bản thân mình sao, hiện tại Phi Tuyết có một nửa cổ phần là của tôi."
"Một nửa cổ phần mà đã mua được em gái của Thẩm duật, xem ra tổng giám đốc Thư cũng giỏi buôn bán đấy."
Sương Tự không thích cái giọng điệu này của anh "Chị ấy đối xử với tôi rất tốt. Chuyện chị ấy có tính toán gì với tôi hay không, tôi tự mình biết rõ."
Hạ Đình Châu khẽ cười một tiếng trong cổ họng, ý châm biếm rất nồng "Công chúa nhỏ, người tốt với em chắc là ít lắm nhỉ?"
Người tốt với cô nhiều lắm sao? Sương Tự không nghĩ vậy.
"Hồi nhỏ tôi từng bị mẹ ruột bỏ rơi một lần, nên có một nỗi ám ảnh tâm lý rất lớn với chuyện bị đưa đi. Thời gian đầu khi mới bị đưa ra nước ngoài, tâm trạng tôi rất tệ, chị ấy là người duy nhất quan tâm đến tôi."
"Đồ ăn ở nước ngoài thật sự không ngon, rất khó tìm được nhà hàng Trung Quốc nào nấu ăn đúng vị, tôi từ nhỏ đến giờ ngay cả bếp núc cũng chưa từng chạm vào, nấu mì cũng chẳng phân biệt được chín tới."
"Chị ấy thường xuyên đến thăm tôi, nấu cho tôi những món ăn Trung Quốc, vào dịp Tết còn lặn lội khắp nửa thành phố để kiếm nguyên liệu gói sủi cảo cho tôi ăn."
Sương Tự nói "Nếu tính đúng ra thì chị ấy cũng chẳng cứu mạng tôi, thời gian chúng tôi quen biết cũng không phải là dài, nhưng những lúc khó khăn nhất đều là chị ấy ở bên cạnh tôi. Bây giờ chị ấy gặp khó khăn, tôi giúp chị ấy chẳng phải là điều nên làm sao?"
Hạ Đình Châu hiển nhiên là không thể hiểu được cái kiểu gắn bó và tình cảm này.
"Anh trai em có biết một bữa sủi cảo mà có thể lừa được của em hai mươi triệu không?"
Sương Tự biết ngay là anh sẽ không hiểụ
Một cậu ấm xuất thân danh giá, cao cao tại thượng như anh thì làm sao hiểu được cái cảm giác bị bỏ rơi chứ?
"Trong lòng tôi có những thứ còn giá trị hơn hai mươi triệu, tôi không thấy thiệt thòi." Sương Tự không muốn nói nhiều, "Anh chế giễu xong rồi thì tôi có thể đi được chưa?"
Hạ Đình Châu ném một tập tài liệu lên đùi cô.
Là hợp đồng máy bay không người lái dùng nhiên liệu hydro lỏng, điều kiện giống như lúc ban đầu đưa ra cho Thư Dương.
Sương Tự cau mày, vẻ không vui thoáng chốc biến thành nghi hoặc.