Nhưng trước mắt xem ra, xuất phát điểm của Lăng Nhiễm đều cao hơn bất cứ người đàn ông nào, hơn nữa Lăng Nhiễm cũng không có thói hư tật xấu gì, nếu chỉ là một số xung đột cơ bản không đáng nhắc tới trong cuộc sống vợ chồng, Trang Liễu hy vọng Mật Mật có thể nhường nhịn một chút.
Mật Mật nghe được Trang Liễu nói như vậy, cô hít hít cái mũi đỏ bừng, thẳng lưng lên, nhìn vào đôi mắt lo lắng của Trang Liễu, giả vờ thoải mái nói với Trang Liễu:
"Mẹ lại nghĩ đi đâu vậy, sao lại nói mấy cái này, mẹ yên tâm đi, Lăng Nhiễm rất tốt với con, tụi con cũng không có cãi nhau, con chính là.. Con chính là nhớ ba thôi, đúng, vừa rồi con nằm mơ, mơ thấy ba."
Ba Mật Mật đã mất nhiều năm trước, bắt đầu từ cấp ba, Mật Mật và Trang Liễu đã sống nương tựa vào nhau.
Trang Liễu nghi hoặc nhìn Mật Mật, sau đó thở phào nhẹ nhõm trong lòng, cười nói với Mật Mật đang không ngừng rơi nước mắt:
"Nếu ba con mà biết sau khi ông ấy chết vài năm, con còn nhớ tới ông ấy, sợ là ông ấy đều phải từ âm tào địa phủ cười chạy về, được rồi, đừng khóc, xem tính khí trẻ con của con kìa, trên đời này sợ là cũng chỉ có A Nhiễm mới có thể chịu được con, tính khí thất thường này của con hù chết mẹ rồi."
"Mẹ ~~!"
Mật Mật túm chặt cánh tay Trang Liễu, ôm bà ấy không chịu buông tay, trông giống như đứa con gái nhỏ bị Trang Liễu bắt được bím tóc, làm nũng ở trước mặt bà ấy.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Dáng vẻ này làm cho Trang Liễu thở phào nhẹ nhõm, cũng làm cho khoé miệng Lăng Nhiễm đang dựa vào ngoài cửa nhìn hơi cong lên, anh nghiêng người về phía trước, đi vào phòng ngủ, ngồi xuống sau lưng Mật Mật, vươn bàn tay to lớn ấm áp đặt ở trên vai Mật Mật.
Cơ thể Mật Mật rõ ràng là bị chấn động, sau đó trở nên cứng nhắc.
Nhưng mà, dưới ánh nhìn chăm chú của Trang Liễu, cô cũng không dám ném tay Lăng Nhiễm ra.
"Trước khi đi hưởng tuần trăng mật, chúng ta đi thăm mộ ba đi."
Lăng Nhiễm nói xong, hơi dùng sức nắm bả vai mảnh khảnh của Mật Mật, đôi mắt anh xuyên qua cặp kính lạnh băng nhìn về phía Trang Liễu ngồi ở đối diện.
Trang Liễu vui vẻ gật đầu nói với Lăng Nhiễm:
"Đúng đấy, đúng đấy, lúc trước vẫn luôn vội vàng, cũng chưa kịp giới thiệu con cho ba của Mật Mật, đúng là nên đi thăm.."
Nhìn dáng vẻ Lăng Nhiễm ôm lấy Mật Mật từ phía sau, Trang Liễu cười đứng dậy, nói với đôi vợ chồng son:
"Ây da mẹ quên chưa nấu cơm nữa, hai đứa các con có chuyện gì thì đóng cửa lại nói chuyện đi, mẹ đi nấu cơm."
Trang Liễu nói xong thì tâm tình thoải mái đi ra ngoài, trước khi đi còn không quên đóng cửa phòng ngủ thay cho đôi vợ chồng mới cưới, Mật Mật và Lăng Nhiễm.
Bà ấy cảm thấy chuyện này cũng không lớn, trước đây tính tình Mật Mật không có thay đổi thất thường như vậy nhưng ở bên Lăng Nhiễm hai tháng, gần như là bị Lăng Nhiễm cưng chiều ở trong lòng bàn tay, dần dần cũng sinh ra một chút bệnh kiêu căng.
Cho dù là vợ chồng son cãi nhau thì bọn họ cũng có thể tự giải quyết.