Cô dùng sức đẩy người Lăng Nhiễm ra, nước mắt lưng tròng, vội la lên:
"Lăng Nhiễm, em thật sự không muốn, em hiện tại thật sự không muốn, anh buông em ra, buông em ra đi ~~"
Cô kháng cự như vậy, cho dù Lăng Nhiễm có ngu dốt thì cũng phát hiện ra sự khác thường của Mật Mật, huống chi khả năng quan sát của anh vốn dĩ cũng không thấp.
Ngay lúc Mật Mật dùng sức đẩy anh, Lăng Nhiễm đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt không có mang mắt kính mang theo một tia sạch sẽ nhìn Mật Mật đã khóc sướt mướt nằm ở dưới người anh.
Anh hơi híp mắt, nhìn chằm chằm vào mắt Mật Mật.
Mật Mật bị anh nhìn làm cho hốt hoảng trong lòng, sau đó dần bình tĩnh lại, cô quay đầu đi, đôi mắt hơi ngấn lệ, khóc đến chóp mũi đều đỏ lên, thoạt nhìn giống như cô gái nhỏ đang cáu kỉnh.
Cô không dám nhìn vào mắt Lăng Nhiễm cho nên dời ánh mắt đi nơi khác.
Giây tiếp theo, ngón tay thấy rõ khớp xương của Lăng Nhiễm nắm lấy cằm Mật Mật, xoay mặt cô lại, anh nhìn mặt cô, vẫn đè ở trên người cô, vẻ mặt nghiêm túc, nhìn cô với tinh thần nghiên cứu.
Mật Mật nhịn không được rũ mi xuống, đôi mắt bị buộc phải nhìn chằm chằm vào môi Lăng Nhiễm, môi anh rất mỏng, lúc tức giận sẽ hơi mím lại thành một đường, toàn bộ khóe miệng thẳng tắp, thoạt nhìn thật sự không giống như đang tức giận.
Nhưng mà kết hợp ánh mắt và dáng vẻ tức giận của Lăng Nhiễm sẽ khiến cho người ta cảm thấy sởn tóc gáy.
Bởi vì anh sẽ mang theo một loại tinh thần nghiên cứu như là nghiên cứu các tế bào sinh vật mới, đôi mắt sẽ tự mang theo hiệu ứng đặc biệt của kính hiển vi khi nhìn người khác, người bị anh nhìn chăm chú như vậy sẽ thực dễ dàng liên tưởng bản thân thành tế bào nhỏ nào đó ở trên tiêu bản.
Đôi mắt phía sau lớp kính hiển vi, nghiêm túc nghiên cứu tế bào nhỏ.
Mật Mật có chút kinh hãi mà rùng mình, mắt cô đỏ lên, bất giác bắt đầu nhẹ giọng giải thích nói:
"À, thì, mỗi người đều sẽ có những lúc không muốn, cho dù bà dì của em không có tới, nhưng em cũng không muốn, chúng ta quen nhau hơn hai tháng, đây là lần đầu tiên em không muốn làm, tần suất cũng không nhiều lắm."
"Tần suất đúng là không nhiều nhưng mà anh cảm thấy không thể dung túng."
Lăng Nhiễm nói vô cùng bình tĩnh, giọng nói cũng không hề dao động, ngón tay anh vẫn đang nắm lấy cằm Mật Mật, nhưng sức lực đã buông lỏng không ít, đôi mắt giống như mang theo X quang, hoàn toàn xuyên thấu Mật Mật, vẻ mặt vô cảm giống như một vị thần chết Mật Mật nói với một tế bào nhỏ bé:
"Riêng phương diện này là không thể dung túng."
"Nhưng hôm nay em.."
Mật Mật còn muốn ra sức giành lấy dù chỉ là một chút quyền lợi cho bản thân, nhưng mà cô vừa ngước mắt lên đã bắt gặp đôi mắt âm u của Lăng Nhiễm, lập tức cảm thấy chột dạ, giọng nói càng ngày càng nhỏ, trong mắt lại tích tụ nước mắt, đôi môi ửng đỏ ngập ngừng, dáng vẻ vô cùng ủy khuất.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Em còn muốn nói gì?"