Chương 13
Triệu Dịch Đông hơi ngẩn ra, đến cả cánh tay giơ ra còn chưa kịp thu về.
Hắn dở khóc dở cười, đây quả thực là lần đầu có phụ nữ đứng trước mặt hắn bộc bạch về kỳ kinh nguyệt.
Nhìn dáng vẻ bối rối của cô, hắn biết cô đang sợ đem phiền phức đến cho mình nên mới lo lắng thành ra như vậy. Mặc dù hắn không thấy phiền chút nào, vấn đề sinh lý này quá đỗi bình thường trong mắt một người trưởng thành như hắn.
"Cháu giải quyết được? Cháu định giải quyết thế nào?"
Một cơn gió nhẹ thổi qua giữa hai người, Đằng Duy Yến không biết phải đáp thế nào. Nói chuyện này với người khác giới đã rất nhạy cảm rồi huống hồ chi hắn còn lớn tuổi như vậy... cô ngại quá, không biết phải làm sao nữa.
"Đứng lên đi, tôi đưa cháu về."
Trong mắt Đằng Duy Yến xoẹt qua một tia thất vọng, nhưng cô kịp thời giấu nhẹm, vội nói "Đừng Cha mà thấy chú đưa cháu về, ông ấy... ông ấy sẽ mắng cháu mất."
Người đàn ông tựa tiếu phi tiếu nhìn cô "Ai nói đưa cháu về nhà họ Đằng? Tôi cũng không muốn quan hệ của chúng ta bị cha cháu phát hiện ra đâụ Về nhà tôi đi."
Duy Yến nuốt nước bọt, không chắc chắn lắm "Về nhà chú ư..."
"Ừ, tình trạng của cháu không ổn, để cháu bắt taxi về một mình tôi không yên tâm, cho nên đến nhà tôi đi, tôi mua một vài món đồ cần thiết cho cháu xử lý nơi đó." Nhìn Đằng Duy Yến nhỏ tuổi chừng này, Triệu Dịch Đông không sao nổi lên tà tâm cho được. Hắn chỉ nghĩ làm người tốt thì làm cho trót.
Chỉ có lòng dạ cô bé ngây thơ kia đã cảm động rồi.
Hai người chưa kịp dùng bữa đã cùng nhau rời khỏi nhà hàng, Triệu Dịch Đông còn rất tri kỷ dặn nhỏ với phục vụ đem chuyện này giữ kín rồi xử lý chiếc khăn trải ghế dính máu kia giúp hắn.
Sự lịch lãm của người đàn ông trưởng thành là thứ vũ khí tối thượng, mới nhìn tới đó mà tim cô đã đập bang bang.
"Duy Yến, cháu lại đây." Hắn vẫy tay.
============================================================
Chỗ Ở Của Đàn Ông 40 Tuổi
"Duy Yến, cháu lại đây." Hắn vẫy tay.
Đằng Duy Yến nhích tường bước đi qua, trông vô cùng đau khổ, vừa đi vừa lấy tay che mông lại khá khôi hài. Hắn ngồi trên ghế, choàng tay qua eo nhỏ, cánh tay hữu lực hơi siết lại đem chiếc áo vest trên người cột qua hông cô bé "Cho cháu mượn đấy, đi đứng tự tin lên, bây giờ đã không ai thấy được vết bẩn ấy nữa rồi."
Đôi mắt của cô bé chợt trở nên ướt át, sống mũi xon xót. Nơi thắt lưng còn có thể hồi tưởng được tư vị khi vòng tay rắn rỏi kia ôm qua.
Cảm giác này là sao đây, Đằng Duy Yến lòng rối như tơ vò...
Hắn dừng xe lại trước một cái siêu thị, bảo cô đợi lát.
Nửa tiếng sau hắn từ bên trong xách ra một cái túi đen đưa cho cô "Kiểm tra xem có vừa với cháu hay không."
Tay cô hơi phát run nhận lấy túi đồ từ hắn, ngượng ngùng lấy từng món ở bên trong ra.
Đại loại là bên trong có BVS, túi chườm ấm và quần nhỏ của con gái, trên quần nhỏ còn có thắt thơ xinh xắn. Đằng Duy Yến nhìn chiếc quần kia mà không biết tại thời điểm hắn đứng chọn cho cô, hắn rốt cuộc nghĩ gì trong lòng, tưởng tượng cái gì trong đầụ
Vốn dĩ quan hệ không quá thân thiết, hắn hạ mình vì cô như thế... có hơi quá rồi.