⬅ Trước Tiếp ➡

"Dạ được."
Nguyên Diệu quên mất người như hắn tiếp xúc gần phụ nữ đã khó, làm gì có chuyện chấp nhận bế ai đó giữa thanh thiên bạch nhật.
Hai người dùng thang máy chuyên dụng lên tầng cao nhất của cao ốc.
Lúc Đằng Duy Yến mở mắt tỉnh lại đã thấy mình ở một nơi hoàn toàn xa lạ, nơi đây vừa sang trọng lại toát ra hơi thở quyền lực, không hề kém cạnh văn phòng làm việc của cha cô.
Hàng loạt hình ảnh tua chậm trước mắt nhắc nhở cô về trải nghiệm kinh hoàng vừa rồi, suýt chút nữa cô đã bị cưỡng bức, may mà có hai người đàn ông xuất hiện cứu giúp.
"Văn phòng này chắc là của chú ấy." Đằng Duy Yến nén lại bất an, tò mò đi lại hai vòng, đem hết thảy bài trí thu vào trong mắt, cho đến khi nhìn thấy tấm ảnh của người đàn ông trên bàn làm việc, tức thì, cô hơi giật mình.
============================================================
"Sao nhìn chú ấy quen vậy nhỉ, hình như mình đã gặp ở đâu rồi."
"Chủ tịch, tôi vừa liên hệ với Đằng gia, bọn họ sẽ cho người..." Tiếng bước chân đến rất gần văn phòng đánh mạnh lền thần kinh của cô, Đằng Duy Yến chưa kịp thả tấm ảnh xuống cửa đã bật mở, đập vào mắt cô là gương mặt lạnh lùng và ánh mắt sắc bén của người đàn ông kia.
"Cô đang làm gì đấy?" Triệu Dịch Đông nhíu mày không vui.
Đằng Duy Yến hết nhìn tấm ảnh trên tay lại nhìn tới gương mặt đằng đằng sát khí của hắn, bối rối đến mức muốn khóc "Con... con..."
Con? Cô ta xưng "con" với hắn? Tức thì, mặt của Triệu Dịch Đông thêm khó coi.
"Tôi nghi ngờ cha cô phái cô đến đây để tiếp cận tôi đấy. Còn không mau bỏ đồ xuống?"
Cô sợ hãi đặt ảnh về chỗ cũ, nhanh như chớp trở về ghế salon ngoan ngoãn ngồi xuống.
Nguyên Diệu đứng bên cạnh che miệng, muốn cười nhưng không dám, nhìn mặt cô bé có vẻ đã bị chủ tịch dọa đến xanh xao luôn rồi. Anh báo xong tiến độ công việc thì lui ra. Còn cô không dám làm làm ra bất kì hành động nào khác, lén lút ngồi nhìn hắn làm việc.
Triệu Dịch Đông ngồi vào bàn làm việc, đeo kính mắt lên, nghiêm túc kí văn kiện.
Một người ưa vui vẻ như Đằng Duy Yến không chịu nổi bầu không khí áp lực này, khe khẽ mở miệng "Chú... vừa rồi là chú đã cứu con đúng không ạ?"
Triệu Dịch Đông ngẩng đầu nhìn cô với ánh mắt thúc giục, muốn nói cái gì thì nhanh lên.
Quả nhiên Đằng Duy Yến trở nên khẩn trương, nở nụ cười lấy lòng gượng gạo "Con... con cảm ơn chú, chờ cha mẹ đến đón con sẽ nói họ báo đáp cho chú. Nhất định sẽ trả cho chú thật nhiều tiền."
Triệu Dịch Đông cười khẩy "Tiền à, cô nhìn tôi thế này mà nghĩ tôi cần tiền sao?"
"Ý con không phải vậy..."
Nói sai một câu, cô phải trả giá bằng tất cả mặt mũi, xấu hổ đến nỗi không dám ngẩng đầụ Sao cô lại quên mất, nhìn không gian làm việc này của hắn mà thiếu tiền ư? Tất cả là vì nhìn hắn quá hung dữ khiến IQ của cô giảm mạnh, ăn nói xộn xộn hết cả lên....
"Đừng xưng con với tôi, chúng ta có phải họ hàng gì đâu, con cháu cái gì?" Triệu Dịch Đông nhìn đôi mắt chứa đựng sợ hãi và lẩn trốn của cô, không hiểu sao càng muốn trêu chọc "Tên Đằng Duy Yến có đúng không?"
"Dạ đúng."


⬅ Trước Tiếp ➡