Nụ cười của Cố Minh Thành đã có ý nghĩa sâu sắc,cô ta đã nhìn ra rồi。
Nhưng bản thân và Từ Mậu Thận không làm chuyện gì vượt mức nào cả,vì sao anh ta phải nhắc nhỡ bản thân chứ?
Cô ta vẫn không biết,chuyện cô ta và Từ Mậu Thận trong phòng làm việc “Hôn nhau ” Đã truyền đến tai của Cố Minh Thành。
Từ Mậu Thận nói, “Gọi cô ta đến?Cũng được đó,bốn người cùng nhau sẽ náo nhiệt hơn。”
Ánh mắt của Cố Minh Thành đã chuyển đến trên mặt của Khương Thục Đồng,“Em còn không ngồi qua đây?”
Vì Cố Minh Thành đã đặt một bàn tròn lớn,ghế rất nhiều,lúc nãy Từ Mậu Thận và Khương Thục Đồng cùng nhau đến,tự nhiên đã ngồi rất gần,chỗ ngồi của cô ta kế bên chỗ ngồi của Từ Mậu Thận,với Cố Minh Thành cách một chỗ ngồi。
Người ta nói,vị trí chỗ ngồi sẽ nói lên được sự thân mật hay xa cách trong lòng người đó。
Điểm này,Cố Minh Thành sớm đã nghe qua rồi。
Khương Thục Đồng cảm thấy chỗ ngồi của cô ta cũng không đúng cho lắm,liền từ ghế ngồi đứng lên,ngồi đến bên cạnh của Cố Minh Thành,ghế ngồi hai bên của Từ Mậu Thận đều trống ra。
Từ Mậu Thận đang gọi cho Niếp Thành Thanh,nhờ cô ta đến。
Cố Minh Thành tiếp tục gọi món,hỏi, “Thục Đồng thích ăn gì vậy?”
“Em không sao hết,ăn gì cũng được。” Khương Thục Đồng từ miệng nói。
“Còn anh,lão Từ ? ” Cố Minh Thành nhìn sang Từ Mậu Thận。
“Tôi cũng vậy。”
Từ Mậu Thận dù sao cũng là người biết tuy cờ ứng biến,sớm đã biết được đây là một buổi “Hồng Môn Yến”,tuy rằng anh ta đối với Niếp Thanh Thanh không có cảm giác gì hết,nhưng anh ta cũng đồng ý cho cô ta đến đây!
Niếp Thanh Thanh là một người rất đơn giản,sau khi đã đến đây,lại rất vui vẻ nói chuyện với Cố Minh Thành,trái lại Từ Mậu Thận và Khương Thục Đồng,biết được ý của Cố Minh Thành là gì rồi,ít khi nói chuyện,Khương Thục Đồng luôn cúi đầu ăn cơm。
Khương Thục Đồng nhẹ nhàng quan sát ánh mắt Niếp Thanh Thanh đối với Từ Mậu Thận,quả nhiên,trong lén lút,mặt đã đỏ lên,rất có ý của thiếu nữ mới biết yêu đó,cô ta ngồi bên cạnh Từ Mậu Thận,không ngừng nói với Cố Minh Thành chuyện vui trong đơn vị cô ta。
“Chị cô lúc này thế nào rồi?” Cố Minh Thành hỏi。
Khương Thục Đồng đang sửng sờ,Niếp Doanh Doanh sao?Không tự chủ mà ăn,tay ăn cơm cũng chậm lại。
“Chị tôi sao?Gần đây cũng rất bận đó,bác sĩ mà,chúng tôi từ nhỏ cũng không liên hệ nhiều,Cố Tổng anh cũng biết mà。” Niếp Thanh Thanh đối với quan hệ giữa bản thân với chị gái,giống như cũng không biết nói như thế nào。
Một buổi cơm ai cũng có ý của mình hết,Cố Minh Thành nói với Từ Mậu Thận, “Không đưa Thanh Thanh về nhà sao?”
Hôm nay,Từ Mậu Thận đứng trước Cố Minh Thành,giống như đã thấp hơn một khúc vậy,anh ta đã đồng ý。