“ Đúng,tôi đã đi theo anh ta,tôi đã lên giường với anh ta,hôn nhân của chúng ta,vì sao chỉ có anh có thể lăn nhăn bên ngoài,tôi thì không được ? ” Ánh mắt của Khương Thục Đồng cũng đang phát hỏa,cô ta đã chịu đủ loại hôn nhân chỉ có bề ngoài này,đối với Lục Chí Khiêm cũng bắt từ yêu trở thành hận,“ Nếu đã như thế,vậy thì ly hôn thôi!”
Lục Chí Khiêm ngơ ngơ nhìn Khương Thục Đồng,lúc trước cho dù anh ta la mắng như thế nào,cô ta cũng không cãi lại,nhưng hôm nay,cô ta thành thậtmột câu nói đã lên giường với người đàn khác,khiến cho trái tim của anh ta chìm sâu xuống đáy cốc,cũng như hôm anh ta đụng xe,tâm tạng cũng giống nhau,trong đáy lòng,anh ta rất yêu Khương Thục Đồng,chính vì yêu,cho nên,thế nào anh ta cũng không bỏ qua được chuyện đêm hôm đó。
Anh ta không nói lời nào,vừa đẩy lưng cô ta và rồi đẩy cô ta ra ngoài cửa,Khương Thục Đồng không hề phản khán lại với Lục Chí Khiêm。
Lần này,cũng giống lần trước,cô ta không mang theo gì cả,mặc bộ quần áo ngủ,chân trần。
Cô ta ngồi xổm trước cửa,lưng dựa vào tường,một tay ôm chặt đầu gối,một tay vẽ gì đó trên đất,Lục Chí Khiêm đã đóng cửa,chỉ còn lại một mảnh màu đen。
Thật lòng mà nói,cô ta rất sợ hại,chỉ lát sau,nước mắt tích tắc rơi xuống,mẹ mất sớm,trên đời này,không còn ai thương xót cô ta,cho nên làm con gái,đừng bao giờ làm chuyện sai trái,dù cho đã làm sai,cũng không nên cho chồng hiện nay biết,không thôi sẽ là họa hại suốt cuộc đời。
Nhưng trong lòng Khương Thục Đồng,không hề có nửa phần oán hận Cố Minh Thành,ngược lại,cô ta chỉ oán nhận bản thân,là do bản thân chủ động quyến rũ người ta。
Ngón tay của cô ta vẽ một người nhỏ trên đất,giống như một cô bé không tìm được gia đình。
Trước mắt xuất hiện thêm một đôi chân,giày sáng loáng và bộ áo vest thẳng tắp。
Biệt thự của Lục gia ít có người đến,Khương Thục Đồng không biết là ai。
Theo hướng quần tây từ từ ngẩng đầu,mới nhìn thấy Cố Minh Thành đang đứng trước mặt cô ta。
Hợp đồng cô ta đã đưa cho Lục Chí Khiêm,cô ta không biết anh ta còn đến đây làm gì nữa。
Rõ ràng trên mặt đầy nước mắt,nhưng cô ta cũng lộ ra một nụ cười,nói câu,“ Cố Tổng,sao anh lại đến đây ? ”
Trên mặt vẫn chưa cầm được nước mắt,“ Cành Cạch ” nhiễu xuống đất。
“ Không phải rất ân ái sao ? ” ,Cố Minh Thành cuối đầu,hỏi một câu。
Khương Thục Đồng che cười,vì sao gần đây,cô ta hay làm những chuyện nâng một tãng đá đập vào chân,tự hại mình,“ Chỉ là cãi nhau thôi。”
Cố Minh Thành không nói gì,bấm chuông cửa nhà của Lục Chí Khiêm,cửa được mở ra。
Không biết Cố Minh Thành vô ý,hay là cố tình,anh ta không hoàn toàn đóng cửa lại,để lại một khe hở,ánh sáng trong nhà chiếu ra từ khe hở,Khương Thục Đồng cảm thấy không quá sợ hãi nữa。
Đó là một tia nắng ấm ấp,sưởi ấm cho cả thời thanh xuân của Khương Thục Đồng,dù cho mai sao cô gặp nhiều phiền phức,tia nắng đó cũng sẽ xuất hiện trong lòng cô ta,tia nắng này,do Cố Minh Thành cho cô ta。
Khương Thục Đồng có thể nghe được tiếng nói từ trong nhà chuyền ra。
Hai người dường như đang bàn về dự án,Lục Chí khiêm mang tâm trạng bức bình,khẩu khí dĩ nhiên cũng không tốt,nhưng vì địa vị chênh lệch giữa Cố Minh Thành,do ngại mất mặt với địa vị của Cố Minh Thành,anh ta tạm thời không nhắc chuyện đêm đó,trước mặt cấp trên của mình, Khương Thục Đồng cũng không hy vọng anh ta nhắc đến,không thôi,,thật là mất mặt。
Nhưng mà,Lục Chí khiêm dù sao cũng đâu phải người có tính nhẫn nại,anh ta nhanh chóng chuyển sang chủ đề đêm hôm đó。
“ Đêm hôm đó vợ tôi đi cùng anh,có đúng không ? ” Lục Chí khiêm dường như vô tình hỏi。