Tiếp ➡
Gần đây Lâm Vũ Văn có hơi bối rối.
"Lâm Vũ Văn, thầy Lý bảo cậu tới văn phòng lấy bài thi."
Thời điểm lớp trưởng Lưu Nghiên ôm một chồng Ngũ Tam vào phòng học, Lâm Vũ Văn đang khô héo ghé trên bàn, cô ngẩng đầu "Ừ" một tiếng, liền thấy mấy con số nửa trong suốt ở trên đầu Lưu Nghiên trôi nổi trong không khí lặng lẽ đi theo bước chân của cô ấy.
53.
Bởi vì gần đây cô có thể nhìn thấy thứ đáng ra không thể nhìn thấy.
Mà bản thân Lưu Nghiên chẳng biết gì cả, sau khi mệt mỏi ném chồng sách lên bục, con số theo đó mà run lên, biến thành 52.
Cho nên ý nghĩa của con số rốt cuộc là gì?
Vấn đề này đã khiến Lâm Vũ Văn thắc mắc mấy ngày vẫn không có kết quả. Cô mệt mỏi đứng dậy, lúc đi ngang giữa lớp, nhìn con số đủ loại hình dạng màu sắc tới hoa cả mắt.
Ai cũng có, không có ngoại lệ.
Lâm Vũ Văn rời khỏi phòng học tới trước văn phòng giáo viên, giơ tay đang định gõ cửa, cửa văn phòng liền từ bên trong mở ra.
Mục Lan mặc đồng phục như những học sinh khác, nút áo từ hàng thứ năm đến hàng thứ nhất trên cổ đều cài chỉnh tế, cặp kính bạc ngay ngắn trên sống mũi cao thẳng, phía sau là ánh mắt lạnh lẽo khiến người đối diện cảm thấy xa cách.
Khí chất của người này giống hệt nhiệt độ khi trong phòng mở máy lạnh quá mức, nhưng điều Lâm Vũ Văn chú ý đầu tiên lại là con số trên đầu Mục Lan.
9.
Không sai, người này luôn duy trì con số thấp nhất trong số người Lâm Vũ Văn quan sát.
Mức dao động thấp nhất của những người khác cũng từ 30 đến 50, nhưng người này lúc nào cũng duy trì ở một chữ số, khiến Lâm Vũ Văn ban đầu còn suy nghĩ ý nghĩa của nó theo hướng xếp hạng thành tích học tập của học sinh trung học cấp quốc gia.
"Cho qua."
Giọng nam trầm thấp mát lạnh, Lâm Vũ Văn thấy con số trên đỉnh đầu Mục Lan nhảy lên 45, vội nghiêng người nhường đường.
Nhưng mặc kệ có ý nghĩa gì, con số đó ở trên đầu Mục Lan càng khiến người ta căng thẳng, bí bách vô cùng.
Lâm Vũ Văn cúi đầu cũng cảm thấy trái tim mình sắp nhảy đến cổ họng, lặng lẽ nhìn theo Mục Lan, liền thấy con số trên đầu anh bắt đầu như tuyết lở mà trượt xuống, đến khi anh rẽ vào hành lang khác đã vững vàng trở về một con số.
Thật không hiểu nổi con số đó có ý nghĩa gì!
Trường trung học này nằm ở khu phố cũ, không có ký túc xá, tất cả học sinh đều là ngoại trú, bởi vậy giữa trưa rất ít học sinh ở lại trường, Lâm Vũ Văn là một trong số đó.
Trưa nay, Lâm Vũ Văn vào siêu thị mini gần trường mua cái bánh mì rồi quay về phòng học, vừa ăn vừa nghiên cứu con số trên đầu Mục Lan, nhưng càng nghĩ lại càng cảm thấy đây không phải là chuyện để suy đoán, vẫn nên thử nghiệm một chút mới đáng tin cậy. Kết quả vừa vào phòng học, còn chưa ngồi xuống, cô vô tình trông thấy đối tượng mình muốn nghiên cứu đang ngồi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Vị trí của Mục Lan gần cửa sổ, lúc này cửa sổ mở một chút nhưng vẫn có gió nhẹ thổi qua, làm lay động tóc mái trên trán anh.
Không thể không thừa nhận, người này thật sự rất đẹp trai, dù làm gì cũng giống một bức tranh, ngủ gà ngủ gật trong lớp cũng như nam chính từ trong truyện tranh bước ra đời thật.
Có vẻ như ngôi trường nào cũng có một nhân vật đặc biệt như vậy, anh học giỏi, đẹp trai, điểm mười toàn năng không phải bốc phét, thậm chí anh còn là nam chính bá đạo băng sơn tiêu chuẩn trong ngôn tình tiểu thuyết theo cảm nhận của các nữ sinh.
Có rất nhiều nữ sinh rung động với chàng trai như vậy, Lâm Vũ Văn không phải ngoại lệ.
Giữa trưa trường học vắng tanh, cửa sau của phòng học bị cơn gió thổi khép lại, mấy ngọn đèn dây tóc treo trên trần nhà hơi đung đưa, Lâm Vũ Văn bỗng cảm thấy hơi nóng.
Trời ạ, Lâm Vũ Văn, hiện tại chính là thời điểm thực hành những gì mày đã học!
Trong đầu bỗng có một âm thanh như roi ngựa quất vào gáy Lâm Vũ Văn, khiến cô đau đầu chóng mặt, đầu óc hỗn loạn, chỉ có hai chân theo bản năng đi về phía trước.
Đợi hoàn hồn, Lâm Vũ Văn đã ngồi bên cạnh Mục Lan.
Thiếu niên không có kính được gỡ xuống đặt một bên, sự thờ ơ lạnh nhạt ngày thường đã giảm bớt.
Lâm Vũ Văn nhìn chằm chằm hàng lông mi của Mục Lan cỡ mười giây, thậm chí không dám nhúc nhích.
"Mục Lan?"
Cô thử gọi một tiếng, thiếu niên vẫn không có phản ứng.
Trong người Lâm Vũ Văn bắt đầu cồn cào, cô run rẩy nhét bánh mì chà bông mới mua vào ngăn bàn, tay rối rắm giữa không trung nữa ngày mới chậm rãi đặt lên đùi thiếu niên.
Cô chỉ mới chạm vào liền muốn giống ếch xanh mà nhảy lên, trong quá trình đó thậm chí đã nghĩ kỹ nếu Mục Lan tỉnh lại cô sẽ giải thích thế nào, nhưng giấc ngủ của thiếu niên dường như sâu ngoài dự đoán.
Lâm Vũ Văn à, mày đúng là đồ háo sắc!
Cô thầm mắng trong lòng, nhưng tay vẫn ham học hỏi mà lần nữa sờ đùi Mục Lan.
Mình là đồ háo sắc, mình không biết xấu hổ, mình chỉ sờ một lát, cầu xin cậu đừng tỉnh lại!
Tiếp ➡