⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Vũ Văn nghe, cảm thấy rất có lý.
Dù sao trong thịt văn, nữ chính khẩu giao cho nam chính chẳng mấy ai quần áo chỉnh tề, giống như cô mặc đồng phục chỉnh tề có lẽ thật sự thiếu đi kí©ɧ ŧɧí©ɧ thị giác.
Lý trí nói với Lâm Vũ Văn như vậy.
Nhưng khi bắt đầu cởi cúc áo, đầu Lâm Vũ Văn nóng lên như xe lửa lăn bánh, từng đợt ong ong nổ vang, đè nén lý trí xuống đường ray cọ xát.
Cô run rẩy cởi cúc áo thứ hai, thời điểm xương quai xanh hoàn toàn lộ ra trước mắt, cô cảm thấy bản thân có chút rối loạn.
Cô giống như mắc hội chứng Parkinson, tay run đến mức không cầm được nút thắt, l*иg ngực lên xuống phập phồng.
Cởi đến cúc áo thứ ba, áo ngực của thiếu nữ đã có thể thấy rõ, là màu vàng nhạt, thật giống ánh nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm.
Rất hợp với làn da của cô.
Mục Lan nhắm mắt lấy lại bình tĩnh: "Được rồi, cởi đến đây thôi."
Ánh mắt màu bạc lạnh lẽo dịu dàng dừng trên làn da không chút tỳ vết của thiếu nữ, khiến mỗi tấc tuyết trắng của cô đều như phát sáng.
Đây có thể nói là kết quả sau khi Mục Lan dùng hết lý trí để cân nhắc, anh không dám bảo đảm nếu Lâm Vũ Văn còn cởi nữa sẽ có hậu quả gì.
Thiếu niên đi tới trước một bước, tay cách lớp đồng phục của Lâm Vũ Văn đặt trên vai cô, đôi môi mang theo hơi thở nam tính kề sát.
"Chúng ta còn 40 phút."
Hai từ "chúng ta" của anh rất có cảm giác cùng phạm tội, từng chút kéo Lâm Vũ Văn lên cùng chiến tuyến với anh. Lâm Vũ Văn đối diện với ánh mắt của Mục Lan, môi vốn đang chạm mã mắt lần nữa ngậm sâu vào.
"Ưʍ..."
Qυყ đầυ của thiếu niên chen vào cổ họng cô, được từng tấc thịt vây chặt khiến anh không nhịn được mà thẳng lưng, tay giữ bả vai Lâm Vũ Văn cũng hơi dùng sức.
Anh cau mày, cố gắng điều chỉnh hơi thở vì kɧoáı ©ảʍ ập tới mà sắp không ổn.
Từng cơn tê dại sau eo giống như buổi trưa bỗng ập tới, thậm chí đến còn nhanh hơn. Khoang mũi không còn sức chịu đựng luồng không khí nặng nề, cuối cùng dưới động tác nuốt của Lâm Vũ Văn mà phải chuyển sang thở bằng miệng.
Mà thiếu niên trở nên như vậy đối với Lâm Vũ Văn là kí©ɧ ŧɧí©ɧ rất lớn, cô cảm thấy nhịp tim của mình ngày càng nhanh khiến tất cả cảm giác của cô đều trở nên lệch lạc, bao gồm khứu giác, vị giác, cùng xúc giác ở đầu lưỡi đυ.ng vào vật chứa đầy tìиɧ ɖu͙© của thiếu niên.
Trước đây cô luôn cho rằng khẩu giao là chuyện hết sức ghê tởm, nhưng hiện tại trầm mê trong đó, cô thậm chí từ mã mắt của anh nếm được thứ tanh mặn hoàn toàn không khiến người ta ghét bỏ, khiến cô hết lần này đến lần khác càng nuốt sâu vào.
Nước bọt không kịp nuốt xuống từ khóe miệng chảy ra, sau đó len qua đồng phục chảy vào đường cong phập phồng ngay ngực.
Mục Lan bắt đầu trở nên nữ. Khoảnh khắc qυყ đầυ cực lớn đâm vào Lâm Vũ Văn luôn theo bản năng hừ một tiếng, bản thân cô đã không còn ý thức được, nhưng mỗi tiếng rên đều không tránh được lỗ tai Mục Lan.
"Như vậy có phải cậu không thoải mái không?"
Anh hoàn toàn không đoán ra nguyên nhân của những tiếng rêи ɾỉ đó.
Lâm Vũ Văn nghe vậy ngẩng đầu, hốc mắt đã hồng hồng, khóe mắt đầy nước, mũi cũng ửng đỏ, hai má vì dùng sức hút mà lõm thành hai cái ao nhỏ.
Cô muốn lắc đầu tỏ vẻ không thành vấn đề, nhưng ánh mắt lại vô tình nhìn vào con số trên đầu Mục Lan.
Con số ở nơi đó không biết từ khi nào đã tăng đến kỉ lục, Lâm Vũ Văn còn tưởng mình nhìn lầm, chớp mắt mấy cái mới xác định con số 128 kia không phải ảo giác.
Ngay thời điểm Lâm Vũ Văn ngây ra, qυყ đầυ của thiếu niên bỗng run lên, sau đó nhanh chóng rút ra ngoài.
Mục Lan không rảnh lo bản thân mà ngồi xổm xuống duỗi tay để bên sát miệng Lâm Vũ Văn: "Xin lỗi, tôi không nhịn được, cậu mau ra đi."
Nhưng tϊиɧ ɖϊ©h͙ của thiếu niên sớm đã theo thực quản của Lâm Vũ Văn đi xuống, cô thậm chí còn chưa nếm được hương vị đã nuốt xuống, nên không cảm thấy gì, bởi vậy lắc đầu: "Tớ nuốt rồi."
Còn chưa nói hết, con số trên đầu Mục Lan lại tăng thêm 5 đơn vị, dọa Lâm Vũ Văn phải ho khan: "Không sao không sao, mùi vị vẫn tạm ổn."
"..."
Thật sự có cậu, Lâm Vũ Văn.
⬅ Trước Tiếp ➡