Chương 22
bản thân mình hình như là đang sắm vai một người chồng thành thật đang khai báo hành tung của mình với vợ.
Sự thật vốn là như vậy, anh là chồng còn cô chính là vợ.
Cửa ban công bị đẩy ra, Tú Cẩm cầm rượu đỏ cùng hai cái ly đi đến bên người anh.
"Muốn uống một ly không?" Cô ta nâng ly quơ quơ trước mặt anh.
Đem ly rượu đưa cho anh, cô ta học theo bộ dáng anh dựa vào ban công, đầu thoáng nghiêng về phía anh bên này, Lan Đình Phương cau mày tránh đi.
"Sao lần nào tụ tập anh cũng không mang theo cô ấy?
Tôi nghe Tổ Vọng nói cô ấy tên Liên Hảo." Cô ta cúi đầu "Liên Hảo, là hoa sen sao?
Có phải cô ấy được sinh ra vào mùa hoa sen nở rộ không?" "Không phải chữ liên kia, tên của cô ấy chính là cộng kết liên lý, trăm năm hảo hợp." Lan Đình Phương nhớ đến lúc Liên Hảo giải thích ý nghĩa cái tên của mình là lúc cô bi thương nhất, một chữ liên hàm xúc như vậy lại qua lời kể của cô mà trở nên bi thương, ngày đó, cô biết được ba mẹ mình đã thật sự ly hôn.
Cô cứ như vậy dùng giọng điệu hết sức trào phúng nói với anh "Cái tên của tôi vốn là đại biểu cho tình yêu thủy chung." "Liên Hảo." Tú Cẩm nhẹ nhàng lặp lại "Một cái tên rất hay Đình Phương, lần sau đem cô ấy đến gặp mọi người đi Tôi rất hiếu kỳ không biết cô ấy đến cùng là một người như thế nào." "Loại địa phương này không thích hợp với cô ấy." Lan Đình Phương vô tình thốt ra, lời nói ra miệng liền cảm thấy không ổn.
"Loại địa phương này?" Bàn tay Tú Cẩm đang nắm ly rượu run lên, cứng nhắc xoay đầu đi, một lát sau cô ta lại mỉm cười "Mấy ngày hôm trước, tôi nghe được một người khách nói một câu rất thú vị, anh ta nói phụ nữ tốt lấy về là để tôn trọng, nên giữ ở trong nhà, mà phụ nữ hư thì chỉ nên yêu chứ không nên lấy, bên ngoài là để trưng bày còn bên trong là để cất giữ.
Lời Lan tiên sinh vừa mới nói làm tôi nhớ đến lời nói của vị khách kia.
Lan tiên sinh, anh cảm thấy người kia nói có đúng hay không?" Tú Cẩm vừa dứt lời liền chống lại ánh mắt Lan Đình Phương, anh vung tay, đem ly rượu trong tay nhẹ bổng hướng không trung quăng đi, cười như không cười đối mặt với cô ta "Cho cô ba phần sắc mặt cô liền muốn mở luôn phường nhuộm.
Vị khách trong lời cô nói có chăng là chính cô đi, cô có vẻ đã quên mất thân phận của mình?" Anh sát bờ vai cô ta lướt qua, sau vài bước, dừng lại "Thu hồi tâm tư của cô đi, tôi có thể nói cho cô biết, cái khoản tình nhân này tôi sẽ không trang bị, bởi vì tôi ghê tởm chạm vào.
Mặt khác, tôi còn muốn cho cô một lời khuyên, làm tình nhân thì cứ làm tốt chuyên môn của một tình nhân đi, ngàn vạn lần đừng có mang cái loại tâm tư nay Tần mai Sở này, cô là một người thông minh, không nên phạm vào cái loại sai lầm cấp thấp này." Tú Cẩm vẫn còn đang duy trì tư thế bình tĩnh đứng đó, trong lòng cô ta lúc này đã là cuồng phong bão táp, loại đàn ông như Lan Đình Phương chính là thuốc độc.
Cô ta là thông qua Phùng Tổ Vọng mới biết được Lan Đình Phương.
Mới đầu, cô ta chỉ là vì một chút lòng hư vinh hơn nữa đối với xã hội thượng lưu cũng có chút tò mò, cô ta cùng