Tình Yêu Say Nắng
Chương 28
⬅ Trước Tiếp ➡

rằng cô đơn nhưng lại vô cùng khoái trá.
Ba mẹ đối với cô cũng như là những người xa lạ, hàng năm chỉ khi đến tết âm lịch bọn họ mới có thể đến nơi này mừng năm mới.
Trong ấn tượng của cô, bọn họ vừa đến nhà bà ngoại, điện thoại bàn liền vang mãi không ngừng, sau này có di động, di động của bọn họ liền vang mãi không ngừng.
Thời điểm Liên Hảo mười lăm tuổi, ba cô chán ghét công việc phiên dịch cho chính phủ nên từ chức, sau đó ở Quảng Châu cùng một người bạn mở một công ty hậu cần nhỏ.
Mà mẹ cô thì một đường thăng chức, từ một nhân viên ngoại giao ở một quốc gia nhỏ xa xôi bỗng chốc trở thành lãnh đạo của lãnh sự quán nước Mỹ, liên tiếp xuất hiện ở đủ loại chính trường ngoại giao.
Cũng từ khoảnh khắc đó, tình cảm của ba mẹ cô bắt đầu thay đổi.
Sau này, Liên Hảo mới biết được ba cô là bởi vì một người phụ nữ nên mới đánh mất công việc.
Thời điểm đó, một số người có chức quyền đều đem việc này ra bàn cãi, có mấy lần Liên Hảo thông qua báo chí nhìn đến có một phóng viên có tên tuổi đem chuyện ly hôn của mẹ cô ra viết, mà lần nào mẹ cô cũng đều đáp trả lại một cách lịch sự đúng khuôn phép.
Bà trách bản thân bởi vì quá bận việc công tác, không làm tròn bổn phận của một người vợ, trách nhiệm của một người mẹ.
Từ đó trở đi, ở trong lòng Liên Hảo, mẹ không còn là người đàn bà lúc nào cũng gọn gàng chỉnh chu ở trên tivi kia, mỗi thời mỗi khắc mang theo tươi cười quan cách xa lạ nữa.
Cô đau lòng cho mẹ, cũng bắt đầu tôn kính mẹ.
Liên Hảo luôn luôn biết, mẹ rất yêu rất yêu mình, cô ở trong giấc mộng của mình tạo ra một bộ sách, nội dung đại khái chính là mẹ và con gái làm cách nào ở chung?
Theo Liên Hảo lớn lên, bộ sách này cũng dần thay đổi.
Mười ba tuổi, mẹ đem một cái khăn quàn cổ có hình dạng rất kỳ quái đưa cho cô, sau này Liên Hảo mới biết được khăn quàng cổ kia là mẹ tự tay dệt.
Rất nhiều lần, Liên Hảo rất muốn nói cho mẹ biết, thật ra cô rất hãnh diện vì có mẹ là Hà Mỹ Âm, nói cho mẹ biết, thật ra ở trong lòng Cố Liên Hảo, Hà Mỹ Âm đã làm hết phận sự của một người mẹ.
Nhưng mà, chung quy không có, con người một khi càng trưởng thành, trong lòng cất giấu lại càng nhiềụ Suy nghĩ một lúc, Liên Hảo cầm lấy điện thoại di động.
Ở tổng bộ Tokyo BBSS tầng hai mươi tám, trợ lý Phương đứng trước cửa văn phòng của Lan Đình Phương, anh ta dè dặt cẩn trọng đẩy cửa ra, lại dè dặt cẩn trọng nói một câu "Ngài Lan, cô Cố gọi đến." Lan Đình Phương day day trán, trên mặt là vẻ mệt mỏi sau một chuyến bay dài "Truyền tiếp vào." Phương Hữu Vi dè dặt cẩn trọng đến cửa, ba năm làm trợ lý hành chính của Lan Đình Phương, cái người mà so với anh ta còn nhỏ hơn mười tuổi vậy mà đã trở thành mục tiêu mà những người trẻ tuổi khát vọng thành công muốn hướng đến.
Phương Hữu Vi còn đoán rằng Lan Đình Phương ở ba mươi lăm tuổi nhất định sẽ có rất nhiều nhà văn xung phong vì anh mà nhận việc viết tự truyện, còn chưa kể đến các nhà xuất bản mỗi ngày trơ mặt ra muốn được gặp mặt anh.
Phương Hữu Vi sống ba mươi bốn năm cũng biết trên đời này tồn tại một loại người, loại người


⬅ Trước Tiếp ➡