Chương 7
cô, mà Cố Liên Hảo lại càng ngày càng sợ hãi khi nghe thấy tiếng hít thở của mình.
Vội vội vàng vàng tắm rửa, cô ở phòng quần áo lưu lại một lúc, chần chờ một chút, cô thay một chiếc váy nhỏ màu đen, sau đó đem đồ đã mua bày biện ra, một bàn tiệc nhỏ gồm có hoa quả và thịt nguội.
Nghe cô nói là ngày kỷ niệm kết hôn, cô chủ tiệm hoa đề nghị cô nên mua hoa Tulip, loài hoa đại biểu cho sự thần thánh và hạnh phúc.
Cuối cùng, cô lấy từ quầy rượu ra một chai rượu vang năm 72, sau đó đi thay giày cao gót.
Đứng trước gương, Cố Liên Hảo một trăm lẻ một lần mắng chửi bản thân mình, thật chẳng ra gì, còn đi bắt chước người ta mặc váy, bắt chước người ta mang giày cao gót, bắt chước người ta làm một buổi tiệc lãng mạn.
Nhưng mà, không thể phủ nhận rằng, trong lòng cô hồi hộp sung sướng tựa như bong bóng xà phòng, càng thổi càng nhiều, cuồng cuộn không ngừng.
Tám giờ, Cố Liên Hảo cầm lấy điện thoại di động, hướng một số điện thoại nhấn xuống, trong lòng có chút trầm, lỗ tai có chút phiền, âm thanh phụ nữ máy móc lập đi lập lại báo cho cô biết, số điện thoại vừa gọi đã tắt máy.
Tám giờ rưỡi, Cố Liên Hảo đờ đẫn chuyển qua đứng trước cửa sổ sát đất, xuyên qua cửa sổ nhìn bầu trời đêm bên ngoài, ánh đèn đa dạng của đô thị chồng chất lên nhau đã che mất những ngôi sao trên bầu trời kia.
Lúc chín giờ, di động vang lên, nhưng đó không phải là anh, thất vọng qua đi thay vào đó là sự ấm áp, cô tiếp điện thoại.
"Chào người phụ nữ đã kết hôn, giờ này chắc là đang cùng ai kia ở bên nhau nhỉ " Đỗ Kha Oánh trước sau như một tràn ngập tinh thần phấn chấn.
"Anh ấy còn chưa có về." Cố Liên Hảo sờ sờ mũi, cố che giấu đáy lòng đang trào lên sự cô đơn.
Điện thoại một mảnh trầm mặc.
"Cố Liên Hảo, cứ như vậy năm qua năm, ngày qua ngày không mệt sao?" Kha Oánh dè dặt hỏi, đêm nay giọng nói của cô bạn thân này làm cho cô ấy thấy rất xót xa.
"Mệt?" Cố Liên Hảo nheo mắt lại, ngọn đèn đem bóng cô chiếu lên cửa kính, nhìn bản thân không một chút biểu cảm, nhưng cô biết tâm trạng hiện tại của mình không hề tốt "Có một chút.
Kha Oánh, có đôi khi một mình trong đêm tối nhìn căn phòng trống rỗng, cảm thấy trong đầu có một chút u ám, mình nghĩ, đó có lẽ chính là mệt mỏi.
Nhưng mà Kha Oánh à Sau khi ngủ một giấc, tỉnh dậy nhìn thấy ánh mặt trời, mình lại cảm thấy trong lòng sáng sủa lên, bởi vì mình yêu một người, người kia tựa như ánh mặt trời, lấp đầy trái tim mình không chừa một khe hở nào." "Đồ ngốc..." Bên kia truyền đến một tiếng thở dài "Cố Liên Hảo là một người phụ nữ ngốc, là nữ siêu nhân trong công cuộc yêụ Cố Liên Hảo còn là một người phụ nữ đáng yêu, tràn ngập mị lực.
Nếu mình là đàn ông, mình nhất định sẽ yêu cậu, chính là ánh mắt đầu tiên không yêu cậu, thì nhìn lần thứ hai, thứ ba, sẽ nhất định yêu cậu, người có mắt đều nhất định sẽ nhận ra cái đẹp của cậu mà yêụ" Liên Hảo nở nụ cười, dừng một chút "Kha Oánh, cậu nói, anh ấy phải nhìn mình bao nhiêu lần thì mới có thể yêu mình?" Liên Hảo cảm thấy bản thân mình hiện tại tựa như một người lênh đênh ở trên biển suốt một thời gian dài, hiện tại cô rất