Chương 9
một loại thái độ sống, học xong tự giễu mới có thể bảo trì tốt trạng thái trong lòng.
Đem mọi thứ thu dọn sạch sẽ, Liên Hảo làm một bữa ăn sáng đơn giản, sau đó đứng ở trước cửa sổ, hô to một câu lấy lại tinh thần.
Lúc Lan Đình Phương trở về đã là buổi tối, Liên Hảo đang ngồi ở trên sofa vừa nghe nhạc vừa sửa lại bản thảo, cô biết anh đã về, nhưng cô vẫn ngồi đó tiếp tục vùi đầu vào bàn phím, ngón tay gõ mãi không ngừng.
Nơi đây là nhà anh, và người phụ nữ ngồi ở sofa trắng kia là vợ của anh.
Thời điểm cùng cô kết hôn, bọn họ nói với anh Cố Liên Hảo là một cô gái tốt, khi đó, trong lòng anh thở dài, đúng vậy, Cố Liên Hảo là một cô gái tốt, nhưng cô không phải là cô gái mà anh yêụ Kết hôn sáu năm, bọn họ lại nói cho anh biết, Cố Liên Hảo là một người phụ nữ tốt.
Đúng vậy, hiện tại anh càng biết, Cố Liên Hảo là một người phụ nữ tốt, nhưng cô vẫn cứ như vậy, không thể đổi thành người phụ nữ anh yêụ Trong sáu năm cuộc sống vợ chồng, anh tôn kính cô cũng ỷ lại cô, trừ điều đó ra, anh rõ ràng biết không thể hơn được nữa.
Thở dài một hơi, anh bước đến, hôn lên thái dương của cô "Liên Hảo." Hầu hết thời gian Cố Liên Hảo và Lan Đình Phương chung sống đều vô cùng hình thức hóa.
Lan Đình Phương một tháng sẽ về nhà vài lần, mỗi lần phần lớn đều là cuối tuần.
Lan Đình Phương bề bộn nhiều việc, một tháng còn có nửa tháng thời gian anh ở trên máy bay, thừa lại không ở văn phòng và phòng họp thì cũng sẽ cố định tham dự hội nghị ngay tại sân bay nếu thời tiết xấu, ngẫu nhiên nếu thời tiết tốt thì sẽ tiếp tục hành trình.
Cho nên, Cố Liên Hảo cảm thấy mỗi một tháng dành ra mấy ngày ở chung đúng là không dễ.
Khi Liên Hảo đem những lời này nói với Kha Oánh, cô nàng này liền hướng cô mắng té tát, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép vừa hét vừa la "Cố Liên Hảo, hai người là vợ chồng, là vợ chồng đó " Vợ chồng?
Liên Hảo đôi lúc sẽ vì cái xưng hô này mà mê man.
Ban đầu quyết định cùng Lan Đình Phương kết hôn, cuộc sống của bọn họ thật sự rất khổ.
Khi đó, bọn họ còn ở Quảng Châu, hai người chen chúc trong một phòng thuê chỉ vỏn vẹn mấy mét vuông, phòng thuê kia còn cách ga tàu điện ngầm rất gần, mỗi lần tàu điện ngầm đi qua, dưới chân phảng phất như cũng rung động theo.
Khi đó, anh đều sẽ vươn tay đến đỡ lấy cô, trong mắt có thương tiếc, cho dù là thương tiếc Liên Hảo cũng cảm thấy như vậy rất tốt, bởi vì cô cảm thấy, đồng cam cộng khổ khiến cho bọn họ thật sự gần gũi.
Khi đó, anh tuy rằng vẫn không thích nói chuyện, nhưng đến buổi tối anh vẫn sẽ hỏi một hai câu "Liên Hảo, có mệt không, chân có đau không?" Mà hiện tại, Liên Hảo đang đứng trong phòng tắm so với phòng thuê trước kia còn lớn hơn một nửa, có thể ngâm mình ở trong bồn tắm lớn vừa đối diện với màn hình điện tử cực lớn xem chương trình yêu thích vừa nhấm nháp rượu vang.
Hệ thống tự động của phòng tắm còn có thể căn cứ tình huống thân thể của cô mà điều chỉnh ra độ ấm thích hợp của nước trong bồn tắm.
Đứng trước gương, Liên Hảo cẩn thận đánh giá bản thân mình, dáng người coi như cũng ổn, eo nhỏ, bộ ngực coi như