⬅ Trước Tiếp ➡
Đang viết hăng say, cô bỗng nghe tiếng “cốc cốc cốc” gõ vào cửa sổ.
Ninh Hạ phải bỏ bút xuống, đi mở cửa.
Đúng như cô nghĩ, là Phó Viễn. Cô bực bội nói “Cậu không biết đi cửa chính sao?”
Phó Viễn nhón chân, bám vào bệ cửa sổ, cười ngốc nghếch, nhe ra hàm răng trắng đều đặn.
Ninh Hạ bất lực “Đợi ở đó, tớ đi lấy quà cho cậụ”
Cô quay lại phòng, mở tủ và lấy ra một chiếc cặp màu xanh lam.
Chiếc cặp là do Ninh Hạ dùng tiền tiêu vặt tiết kiệm được, xin bà ngoại mua cho. Trên cặp có hình chú khủng long ngốc nghếch, trông giống Phó Viễn đến lạ.
Cô bước tới chỗ cậu, đưa cặp cho Phó Viễn “Này, quà cho cậu, thích không?”
Nhưng Phó Viễn không vui mừng như cô mong đợi. Cậu không đưa tay nhận, chỉ liên tục lắc đầụ
Ninh Hạ ngạc nhiên “Cậu không thích sao?”
Từ lúc khai giảng đến giờ đã trôi qua nửa học kỳ, Phó Viễn vẫn luôn mang theo chiếc túi mua hàng nhỏ làm cặp sách. Bà Phó không có đủ tiền để mua một chiếc cặp sách mới, nên chỉ có thể lấy chiếc túi mà bà nghĩ là đẹp nhất trong nhà.
Phó Viễn ngày nào cũng xách chiếc túi đó đi học và về nhà.
Ninh Hạ đã không ít lần thấy Phó Viễn nhìn cặp sách màu hồng nhạt của cô với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Vì vậy, cô đã tiết kiệm tiền thật lâu mới mua được chiếc cặp sách màu lam dễ thương này, nhưng không ngờ Phó Viễn lại không thích.
Phó Viễn lắc đầu, rồi lại gật đầu, vẻ mặt sốt ruột, không biết phải giải thích thế nào.
Ánh mắt của cậu lúc thì dừng lại trên mặt Ninh Hạ, lúc lại nhìn chằm chằm vào chiếc cặp màu hồng nhạt mà cô đặt trên bàn.
Ninh Hạ thử hỏi “Cậu… cậu thích chiếc đó hơn sao?”
Ban đầu cô cảm thấy ý nghĩ này thật buồn cười, nhưng ngay lập tức, Phó Viễn gật đầu liên tục, nhanh như gà mổ thóc.
Ninh Hạ không biết phải làm sao, đành đổ hết đồ trong cặp của mình ra bàn, rồi quay lại bên cửa sổ, đưa chiếc cặp rỗng cho cậu “Vậy tặng cậu đấy, nhưng nó hơi cũ rồi, mang về nhờ bà giặt sạch nhé.”
Lần này, Phó Viễn không gật đầu hay lắc đầu, mà ôm chặt lấy chiếc cặp như thể sợ ai đó sẽ giật mất.
“Muộn rồi, mau về ngủ đi. Mai gặp nhau ở trường nhé.”
Phó Viễn quay người chạy đi, nhưng mới chạy được nửa đường lại quay đầu, thở hổn hển “Hạ Hạ, tớ thích.”
“Được rồi, được rồi, tớ cũng thích cậu,” Ninh Hạ đáp lại qua loa.
Mặt Phó Viễn đỏ bừng lên, cậu ngượng ngùng lấy tay che mặt, rồi chạy biến đi.
Chạy vội quá, cậu lại bị vấp phải tảng đá và ngã nhào. Ninh Hạ bật cười khúc khích.
Phó Viễn đứng dậy, quay đầu nhìn cô, cười ngượng ngùng, rồi lại chạy xa dần.
Thật khó mà tin rằng cậu bé ngượng ngùng, đáng yêu này sau này lại trở thành một người đàn ông lạnh lùng như thế. Ninh Hạ cười thầm.
Không biết sau khi rời khỏi khu tập thể, cậu đã trải qua những gì để biến thành con người như vậy.
Nhưng nghĩ đến việc một đứa trẻ tự kỷ không có ai chăm sóc mà vẫn có thể sống sót, cô nghĩ cậu đã rất kiên cường.
Ninh Hạ ngừng suy nghĩ lung tung, quay vào phòng, dọn dẹp đồ đạc rồi chuẩn bị đi ngủ.
Ngày hôm sau, Phó Viễn cõng chiếc cặp màu hồng nhạt của cô đến tìm Ninh Hạ.
Bây giờ, cậu không ngốc nghếch ngồi xổm chờ trước cửa nhà cô nữa. Thay vào đó, cậu sốt sắng vào tận trong nhà, chờ cô cùng ra ngoài.
Ninh Hạ đeo chiếc cặp mới màu lam có hình gấu Winnie mà hôm qua Phó Viễn không muốn nhận.
Nhìn Phó Viễn đeo chiếc cặp màu hồng nổi bật, Ninh Hạ không biết phải nói gì.
“Sao cậu không giặt qua đã?” Ninh Hạ hỏi.
Cô rất quý chiếc cặp này, nhưng đã dùng một thời gian nên có vài vết bẩn. Rõ ràng là Phó Viễn chẳng buồn giặt nó.
Phó Viễn không để ý, vui vẻ nói “Mùi Hạ Hạ.”
Mặt Ninh Hạ lập tức đỏ bừng.
Nếu đây là câu nói của Phó Viễn khi lớn lên, chắc chắn cô sẽ tát cậu một cái và mắng là đồ lưu manh.
⬅ Trước Tiếp ➡