⬅ Trước Tiếp ➡
Còn đám nhóc gây chuyện thì chỉ biết ngơ ngác nhìn nhaụ
Thầy thể dục giận dữ quát “Các em Gọi phụ huynh đến đây cho tôi ”
Đám trẻ sợ hãi “ ”
Chẳng mấy chốc, các phụ huynh của lũ trẻ đều đã bị gọi đến. Phòng hiệu trưởng nhanh chóng chật cứng người.
Bà ngoại Ninh và Bà Phó cũng bị gọi đến. Bà ngoại Ninh từng làm giáo viên, nên dù đối mặt với nhiều người như vậy vẫn không hề nao núng, ngược lại, Bà Phó thì có vẻ lo lắng, bất an.
Năm nay thực ra là năm đầu tiên Phó Viễn đi học. Trước đây cậu có học mẫu giáo vài ngày, nhưng đều bị nhà trường lấy lý do như "Phó Viễn không chịu nghe lời" hay "Phó Viễn không hòa nhập" để khuyên nghỉ học.
Từ khi khai giảng đến nay, tɾong nửa học kỳ này, không có bất kỳ tin tức nào xấu từ giáo viên, thậm chí Bà Phó còn nhiều lần vui mừng khi nhận được những bài kiểm tra điểm cao của Phó Viễn, điều mà trước đây bà không dám mơ tới.
Nhưng hôm nay đột nhiên bị gọi đến trường, Bà Phó tɾong lòng rấtbất an.
Cánh cửa mở ra, mọi người tɾong phòng đều nhìn về phía cửa. Cô giáo Lâm dẫn Ninh Hạ và Phó Viễn, đã được sơ cứu tạm thời, bước vào.
Các phụ huynh nhìn thấy hai đứa trẻ không có thương tích gì quá rõ ràng, khác xa so với những gì giáo viên nói qua đïện thoại rằng bọn trẻ đã vây đánh rấtnghiêm trọng, ai nấy tỏ ra bất mãn.
Mẹ của Hoàng Siêu, Chu Mai, không ngại ngần nói thẳng “Đấy, chẳng phải vẫn khỏe ma͙nh cả sao, làm gì có chuyện đánh nhau hay vây đánh gì đâụ”
Vài phụ huynh khác cũng đồng tình “Đúng rồi, trẻ con đùa giỡn một chút thôi mà. Con trai thì nghịch ngợm chút cũng chẳng sao.”
“Đùa giỡn thôi sao?” Vừa mới bình tĩnh được một chút, cơn giận của Ninh Hạ lại bùng lên.
Chính vì có những bậc phụ huynh như vậy, mới nuôi dạy ra những đứa trẻ không hiểu chuyện, luôn ức hiếp người khác.
Ninh Hạ xoay người Phó Viễn lại, kéo áo cậu lên, để lộ phần lưng gầy gò chi chít vết thương.
Có vết bút chì đã cào ra vết máu dài, da thịt bị xước hẳn lên, có chỗ bị chọc thủng và rỉ máu “Đây là cái mà các người gọi là đùa giỡn sao? Chỉ với một cây bút chì mà cũng có thể làm tổn thương đến mức này, các người nghĩ xem phải dùng bao nhiêu sức lực chứ ”
Ninh Hạ cũng chỉ vừa mới phát hiện ra mức độ nghiêm trọng của sự việc khi nhìn thấy máu thấm qua quần áo của Phó Viễn.
Cô không ngờ rằng cậu bị thương nặng̝ như vậy mà không kêu la lấy một tiếng.
Hốc mắt Bà Phó đỏ hoe, giọng bà run rẩy vì xót xa “Tiểu Viễn... Trời ơi... Tiểu Viễn của bà có đau không…”
Bà muốn đưa tay xoa dịu, nhưng không dám chạm vào vết thương, sợ làm cháu mình đau thêm.
Phó Viễn chỉ căng thẳng nhìn Ninh Hạ, không nói lời nào.
Ninh Hạ không để ý đến cậu, tiếp tục lên tiếng “Chuyện này đã nghiêm trọng đến mức bạo lực học đường và bắt nạt. Hiện tại, đất nước đang đẩy ma͙nh việc trừng trị những hành vi xấu, chúng tôi có thể báo cảnh sát Đừng tưởng các người là trẻ vị thành niên thì sẽ không bị trừng phạt Chúng tôi cũng là trẻ vị thành niên, thử xem pháp luật bảo vệ ai tɾong số chúng ta ”
Nghe đến chuyện báo cảnh sát, mấy đứa trẻ lập tức hoảng sợ, ấp úng nói “Tất cả là do Hoàng Siêu làm... Không liên quan đến bọn em...”
“Mẹ kiếp Lý Dũng, mày dám nói không phải mày bày ra trò này sao?” Hoàng Siêu giận dữ khi thấy chính người bạn cùng bàn bán đứng mình. Cậu ta định xông lên đánh Lý Dũng.
Chu Mai kéo tai Hoàng Siêu lại, tức tối mắng “Thằng nhãi con, mày dám đánh người trước mặt mẹ mày hả? Tao không đánh chết mày thì không phải là mẹ mày ”
“Mẹ, đau quá Đau quá ” Hoàng Siêu rên ɾỉ, mặt nhăn nhó cầu xin tha thứ.
⬅ Trước Tiếp ➡