Khi xưa, cô quá vô tâm, rõ ràng những triệu chứng bệnh đã có thể nhận ra, nhưng Ninh Hạ không để ý đến bệnh tình của bà.
Khi ấy, cô chỉ cảm thấy trí nhớ của bà ngoại ngày càng kém đi, thường xuyên quên những việc quan trọng.
Có lần, bà ngoại để nồi cơm trên bếp, rồi cầm giỏ đi chợ mà quên mất, suýt nữa làm bùng cháy lớn. May mắn có hàng xóm phát hiện kịp thời và ngăn chặn được nguy cơ.
Nhưng khi Ninh Hạ nhận ra bà ngoại bị bệnh, thì đã quá muộn. Cô chỉ kịp ở bên bà mấy ngày trong bệnh viện, rồi bà ngoại qua đời.
Lúc đó, Ninh Hạ vẫn còn nhỏ, tang lễ đều do những người lớn trong khu tập thể giúp đỡ lo liệụ
Bà ngoại cả đời chỉ có một người con gái là mẹ của Ninh Hạ. Sau khi mẹ qua đời, bà đã dành cả cuộc đời để chăm sóc Ninh Hạ.
Kể từ đó, Ninh Hạ trở thành cô nhi.
Ninh Hạ thề rằng, kiếp này, cô nhất định sẽ bảo vệ bà ngoại thật tốt.
Giai đoạn sau năm 2000 là thời điểm kinh tế phát triển nhanh chóng.
Kiếp trước, Ninh Hạ sống một cuộc đời mơ hồ, nhưng bây giờ, cô muốn bảo vệ người thân yêu nên phải nghĩ cách kiếm tiền.
Tiền thật sự rất quan trọng.
Đột nhiên, tiếng gõ cửa sổ cắt ngang dòng suy nghĩ của Ninh Hạ.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy Phó Viễn đang đứng ở cửa sổ, cười ngốc nghếch “Hạ Hạ… chơi cùng nhau đi.”
“Sao cậu lại đến nữa?” Ninh Hạ xoa đầu, cảm thấy Phó Viễn bám dính người quá. Nhưng cô vẫn ra khỏi phòng, tiến tới bên cậu “Ăn cơm chưa?”
Ninh Hạ không biết phải nói gì, đành chọn câu chuyện phiếm thường dùng “Ăn cơm chưa?”
Phó Viễn nắm lấy tay cô, đặt lên bụng nhỏ của mình “No no, Hạ Hạ sờ.”
Ninh Hạ cảm nhận lòng bàn tay mềm mại của cậu, xúc cảm thật dễ chịu…
“Khụ khụ.” Cô vội rụt tay lại, có chút ngượng ngùng.
Cậu bé Phó Viễn này thật đáng yêu, trước đây sao cô không nhận ra nhỉ? “Sao cậu chưa đi ngủ?”
Quần áo của Phó Viễn đã được thay bộ mới, trên người còn thơm tho sau khi tắm.
Cậu cười ngốc nghếch “Hạ Hạ.”
Ninh Hạ không hiểu tại sao mình lại có thể hấp dẫn cậu đến vậy.
Kiếp trước cũng như thế này.
Nhưng lúc ấy, cô vẫn chỉ là một đứa trẻ, không đủ kiên nhẫn với Phó Viễn, thường xuyên quát mắng cậụ Dần dần, cậu bắt đầu sợ cô, ánh mắt lúc nào cũng đầy e dè.
Còn bây giờ, ánh mắt cậu long lanh, lấp lánh sự vui vẻ.
Hiện tại, Ninh Hạ đối xử với cậu tốt hơn. Dù không nói ra, Phó Viễn vẫn không giấu được niềm vui trên gương mặt, ánh lên rạng rỡ, khiến ai nhìn cũng thấy rõ.
Sự hạnh phúc ấy khiến cậu lo lắng. Cậu sợ rằng nếu ngủ một giấc, Ninh Hạ dịu dàng này sẽ biến mất.
Vì thế, thừa lúc bà Phó không để ý, cậu lén chạy đi tìm Ninh Hạ.
Ninh Hạ không hiểu vì sao, nhưng cô bỗng nhiên thấu hiểu được tâm tư của cậụ
Cậu bé này tuy hơi ngốc, có chút khờ, nhưng tâm tư rất nhạy cảm.
Tuy nhiên, đi lang thang vào đêm khuya thế này thật không được.
Thời kỳ những năm 90 đầy rẫy tin tức về nạn bắt cóc trẻ em. Dù họ ở chung trong một khu tập thể, vẫn có nguy hiểm.
Nghĩ đến đây, Ninh Hạ làm mặt nghiêm, quát “Mau về ngủ đi, nếu không ngày mai đi học tớ sẽ không chờ cậu đâu ”
Phó Viễn sợ hãi, mắt mở to tròn, gật đầu liên tục, rồi quay người chạy về nhà.
Cậu chạy nhanh đến mức bị vấp phải một viên đá và ngã. Dù đau, cậu vẫn không khóc, đứng dậy, phủi bụi rồi tiếp tục chạy.
Nhìn dáng vẻ vụng về của cậu, Ninh Hạ không khỏi bật cười.
Thật là một cậu bé ngốc.
Sáng hôm sau, sau bữa sáng, Ninh Hạ nói với bà ngoại rằng cô có thể tự mình đi học, không cần bà đưa đón.
Tối qua, cô đã lên kế hoạch sẽ ngoan ngoãn hơn, bớt gây phiền phức để giảm bớt gánh nặng cho bà ngoại. Sau đó, cô sẽ tìm cơ hội đưa bà đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe.
Phát hiện bệnh sớm sẽ dễ kiểm soát hơn.