⬅ Trước Tiếp ➡
Làm phu thê bốn năm, nàng cũng ghét hắn cả bốn năm. Mãi cho đến khi Trần Kính Tông chết trận trên chiến trường, mãi đến khi nam nhân lúc nào về nhà cũng đầy mồ hôi đó chìm vào giấc ngủ dài, không bao giờ xuất hiện trước mặt nàng nữa.
Người chết là lớn nhất. Sau khi Trần Kính Tông chết, Hoa Dương không muốn tính toán so đo những tiểu tiết hắn không chú ý nữa, trong đầu dần dần chỉ còn lại những điểm tốt của hắn.
Ví dụ như bóng dáng hẵn vững vàng cõng nàng đi trong mưa bão.
Ví dụ như lồng ngực nóng rực như lửa của hắn trong ngày đông rét lạnh.
"Sao thế, Bàn Bàn xem đến ngây người à?"
Tiếng mỉm cười trêu chọc lọt vào tai, Hoa Dương hoàn hồn từ trong hổi ức, lúc này mới phát hiện hai thị vệ kia đã tỷ thí xong, đang quỳ gối bên ngoài chờ được ban thưởng.
Hoa Dương đâu chịu để cho cô mẫu không đoan chính cười nhạo, hơi hơi bĩu môi, vẫn chưa thỏa mãn mà nói "Chỉ là cảm thấy công phu của bọn họ cũng thường thôi, không đáng xem lắm nên mới nghĩ đến vài chuyện khác."
Đại trưởng công chúa An Lạc đưa mắt ra hiệu cho đám tì nữ. Một tì nữ đi ban thưởng cho hai tên thị vệ, kêu bọn hắn lui ra.
Sau khi người ngoài rời đi, đại trưởng công chúa An Lạc mới chế nhạo Hoa Dương, nói "Đây chính là hai thị vệ tốt nhất trong phủ ta, vậy mà ở chỗ ngươi chỉ được đánh giá là thường thường. Nhưng mà à, Bàn Bàn đã từng có một vị phò mã kiêu dũng thiện chiến như thế, ánh mắt cao cũng là bình thường."
Hoa Dương vẫn là một dáng vẻ nhàn tản lười nhác, tựa như đã sớm không thèm để bụng chuyện người ngoài nhắc tới người chồng đã mất của nàng.
Đại trưởng công chúa An Lạc tấm tắc "Ây dô, Bàn Bàn của chúng ta thật sự đã xem nhẹ rồi?"
Hoa Dương "Cũng đã chết được ba năm, còn nhớ hắn làm gì."
Đại trưởng công chúa An Lạc "Nam nhân chết thê, có người sau ba tháng đã lại cưới người mới. Ngươi là tỷ tỷ của đương kim Thánh thượng, nếu đã sớm không còn nhung nhớ Trần Kính Tông, chẳng lẽ còn muốn học theo liệt nữ giữ trinh tiết để giành lấy đền thờ à?"
Hoa Dương "Con không cần đền thờ, nhưng tại sao con lại phải tìm thêm một phò mã nữa chứ? Lỡ như phò mã mới cũng là người không chú trọng hay đổ mồ hôi đầy mình, há chẳng phải là con tự để mình ấm ức sao?"
Đại trưởng công chúa An Lạc cười nói "Cái này ta tán thành, cô mẫu chỉ là nhìn không nổi hàng đêm ngươi một mình khó ngủ ở cái độ tuổi tốt đẹp này. Hay là ngươi học theo cô mẫu, nuôi lấy vài người trong phủ, hoặc là quân tử như ngọc, hoặc là nam nhân anh vũ, đi ngủ thì gọi tới tỉnh thì đuổi đi, như vậy vui sướng biết bao."
Hoa Dương ...
Nàng biết mà, cái người cô mẫu không đứng đắn này, vòng tới vòng lui cũng là muốn kéo nàng đi lên con đường không đứng đắn kia mà thôi.
Hoa Dương trọng mặt mũi, không muốn để truyền ra tai tiếng trụy lạc nuôi trai lơ.
Nếu nàng có sở thích này thì cũng thôi, đường đường là công chúa thích làm gì thì làm nấy, mặc kệ người khác nghị luận thế nào, vấn đề là, Hoa Dương không hề hứng thú với việc nuôi trai lơ.
Chỉ vì nàng đã gặp qua ba loại nam nhân xuất chúng nhất trên đời này.
Một loại là tướng quân như Trần Kính Tông, võ nghệ có một không hai trong thiên hạ, anh hùng cái thế trong thoại bản chẳng qua cũng chỉ như vậy.
Nhưng anh hùng cái thế cũng phải ăn cơm, cũng phải sống qua ngày, anh hùng cái thế cũng sẽ có chỗ khiến người ta không thích và chán ghét.
Một loại khác là văn nhân như cha chồng, đám huynh trưởng của phu quân, quân tử đoan chính, phong độ nhã nhặn. Nhưng bọn hắn cũng không hoàn mỹ như bề ngoài, nàng đã từng thấy cha chồng bị rắn dọa sợ tới mức trốn sau lưng mẹ chồng, từng thấy đám huynh trưởng chật vật té ngã trong mưa gió.
⬅ Trước Tiếp ➡