Kiếp trước sống hai năm ở Lăng Châu, nàng và Trần Kính Tông chưa từng nói qua một câu hòa hợp, lúc mới đầu hắn ngủ ở địa bình, sau này cũng vẫn ngủ ở đó, cứ như thể đây mới là dáng vẻ nên có của phu thê hai người.
Sau khi xả tang xong hai người đương nhiên cũng có sinh hoạt phu thê, nhưng số lần không nhiều, lại thêm trong lòng nàng kháng cự, Trần Kính Tông cũng sẽ không dịu dàng hơn, chuyện này với nàng mà nói là không vui sướng gì, có cũng được mà không có cũng không sao.
Trái lại là tối hôm qua, bởi vì mất đi rồi lại có được nên nàng hùa theo hắn, lại...
Hoa Dương lắc đầu, cắt đứt hồi ức không nên xuất hiện vào lúc này kia.
"Đã ngủ chưa?"
Trên đất truyền đến giọng nói của hắn, không cao không thấp, hơi khàn khàn.
Hoa Dương "Có chuyện gì?"
Nếu hắn muốn lên trên ngủ, chỉ cần không động tay động chân thì nàng cũng đồng ý.
Hai tay Trần Kính Tông gác ở sau gáy, nhìn đỉnh giường đen như mực, nói "Không có gì, buổi sáng ta còn mang về một con gà, nàng muốn trưa mai ăn hay tối mai ăn?"
Hoa Dương hoàn toàn không nghĩ đến những chuyện này, nhưng không biết tại sao, bị Trần Kính Tông nhắc nhở như thế, trong miệng cũng ứa nước miếng.
"Buổi tối đi, không dễ bị người ta phát hiện."
"Ừm, cá trên núi béo, gà rừng lại không có bao nhiêu thịt, một con cũng đủ để hai chúng ta uống chút canh, nhét kẽ răng một chút."
Hoa Dương "Ngủ đi, đừng nghĩ nữa." Càng nghĩ càng đói.
Trần Kính Tông "Không nhịn được."
Hoa Dương oán thầm, không phải chỉ một bữa gà thôi à, làm hắn nhớ thương đến nỗi này?
"Vậy ngươi nghĩ đi, ta ngủ đây."
Hoa Dương xê dịch vào bên trong, điều chỉnh xong tư thế thì chuẩn bị liu riu ngủ.
Trần Kính Tông "Nàng không nhớ thương à? Ta thấy nàng hình như rất hưởng thụ đấy."
Trước kia nàng đúng thật là không quá ưa thích cái kia, hắn nhìn ra được nên lần nào cũng không dám kéo dài quá lâu, sợ nàng càng ngày càng kháng cự, nhưng nàng của tối hôm qua lại hoàn toàn khác.
Hưởng thụ?
Hoa Dương rốt cuộc phản ứng kịp hắn đang "nhớ thương" cái gì, khẽ cắn môi, chỉ làm như không nghe thấy.
Trần Kính Tông lại ngồi dậy, nhìn chằm chằm bóng lưng của nàng nói "Sáng nay lúc ta ăn mì, nàng liệt kê ba điều kiện ra cho ta, nói nếu ta làm được thì cho ta lên giường ngủ, vừa nãy ta tắm rửa súc miệng rồi, có thể đi lên hay không?"
Hoa Dương "Có thể, nhưng không được đụng vào ta."
Thuốc kia ba tháng mới được uống một lần, Hoa Dương không muốn vì lòng tham của hắn mà hỏng thân thể.
Trần Kính Tông không nói chuyện, trực tiếp ném gối lên trên, rồi ôm chăn nặng nề nằm xuống.
Một luồng hơi thở nóng rực phả lên cái gáy mong manh của Hoa Dương, đủ thấy hắn nằm cách nàng gần bao nhiêu, thậm chí Hoa Dương có thể cảm nhận được thân nhiệt nam nhân đang liên tục không ngừng truyền đến từ bên phía hắn.
Cái giường này cứ như biến nhỏ đi trong chốc lát.
Những hình ảnh không muốn nhớ lại ngày càng hiện rõ trong đầu nàng, thậm chí còn có cơ thể cường tráng rắn chắc của hai tên thị vệ trong phủ cô mẫụ
Hoa Dương lặng lẽ dịch vào bên trong.
Mới nằm ổn định, sau lưng lại có động tĩnh, Trần Kính Tông đuổi theo nàng.
Đối diện Hoa Dương là ván giường, nàng không động đậy nữa, nhưng Trần Kính Tông giống như một con sói đang nhìn chằm chằm con mồi mà không thèm che giấu cái vẻ thèm ăn của nó, hơi thở phun tới cũng ngày càng nặng, càng ngày càng nóng.
Cái bộ dạng này, sao Hoa Dương ngủ nổi?
"Ngươi xoay qua đi, hít thở nặng như vậy làm ta thấy phiền." Nàng giả vờ không vui mà nói.
Trần Kính Tông lại phun hơi thở qua chỗ nàng hai cái, thật sự quay đi, người cũng cách nàng hai thước thuận tiện cho nàng xoay người.
Phu thê hai người nằm bất động, trong giường nhanh chóng yên tĩnh lại.
Hoa Dương vẫn trợn tròn mắt.
Nàng nghĩ đến việc bản thân sống lại.