⬅ Trước Tiếp ➡
Hắn đem quần áo trong cuốn thành một đoàn ném ra bên ngoài, lại xoay người ôm lấy Hoa Dương, như chưa thỏa mãn mà hôn lên gáy nàng.
Hoa Dương cứng đờ nửa ngày, đột nhiên bắt lấy cánh tay hắn, móng tay hãm sâu vào.
Trần Kính Tông hít một hơi thật sâu, vừa muốn hỏi nàng sao hại làm đau người khác, nhưng trong nháy mắt hắn nhớ lại chuyện tốt mình đã làm, trầm thấp cười một tiếng, ôm nàng nhận tội "Chỉ lần này thôi, lần sau sẽ không thế nữa."
Hoa Dương càng cứng đờ người, lại tự nhéo mình một cái, rất đaụ
Hai người đều đau, còn có thể là mơ sao?
Trần Kính Tông vẫn an ủi nàng "Nàng yên tâm, ta đều bắn ra ngoài, đảm bảo sẽ không mang thai."
Hoa Dương ...
Nàng đẩy nam nhân toàn thân nhớp nháp ra, tiện tay nắm lấy tấm chăn mỏng đắp lên người, đi chân đất xuống giường.
Ra khỏi giường Babu, Hoa Dương phát hiện đây là một gian phòng bày biện hơi đơn sơ, có hơi quen thuộc.
Đi tới bên cửa sổ, Hoa Dương nhẹ nhàng đẩy một cánh cửa ra.
Một tòa đình viện nho nhỏ hiện ra trước mắt, bên trong bồn hoa dưới cửa sổ trồng một hàng nụ hoa mẫu đơn đang chờ nở.
"Sao không ngủ thêm một chút?"
Sau lưng vang lên giọng nói khàn khàn của Trần Kính Tông, Hoa Dương chậm rãi quay đầu lại.
Tia sớm ban mai đầu tiên lướt qua người nàng mà rơi trên người Trần Kính Tông.
Hắn chỉ mặc một cái trung khố, lộ ra lồng ngực rắn chắc to lớn, vai rộng eo hẹp.
Vừa mới thân thiết một trận, vẻ mặt hắn thỏa mãn, hiên ngang đứng trong vầng sáng, không biết xấu hổ.
Hoa Dương nhìn hắn từ đầu đến chân, từ chân đến đầu ba lần, cũng không nhìn ra được chút dáng vẻ của quỷ nào.
Tác giả có lời muốn nói
Trần Tứ Quỷ mà có bản lĩnh này, nàng cũng không cần hàng đêm một mình khó ngủ.
Trần Kính Tông đi thẳng đến trước mặt Hoa Dương.
Chiều cao chênh lệch khiến mặt của Hoa Dương đối diện với lồng ngực đang tỏa ra từng luồng nóng rực của hắn.
Mặc dù thân thể khỏe đẹp này thuộc về phu quân của nàng, nhưng Hoa Dương vẫn không thể nào quang minh chính đại mà quan sát nổi, giống như thị vệ ở trong phủ của cô mẫu, phải treo lên một lớp voan mỏng để che đi mới được.
Nàng nhìn đi chỗ khác, một tay còn nắm chặt chiếc chăn mỏng đang bọc trên người.
Chăn bông màu trắng được thêu lên hoa văn chìm hình mẫu đơn tinh xảo, chăn bị nàng tùy tiện quấn vào, cũng bọc lấy một tiên nữ hạ phàm thanh lãnh thoát tục.
Chỉ là hai gò má nàng vẫn còn ửng đỏ, một lọn tóc mai bị mồ hôi thấm ướt, hơi cuộn lại dán vào má nàng.
Trần Kính Tông nghĩ, đây là thời điểm nàng mềm mại dễ thân cận nhất, giống như một cô nương bình thường chứ không phải là một vị công chúa vênh váo tự đắc.
"Sao lại chạy xuống giường rồi? Không sợ lạnh à."
Ánh mắt quét qua đôi chân nhỏ trắng ngọc của nàng, Trần Kính Tông bỗng nhiên khom người, ôm cả người nàng vào trong lòng.
Phu thê chung đụng, Trần Kính Tông vẫn luôn nhìn sắc mặt của nàng mà làm, nếu nàng không đón chào hắn, Trần Kính Tông tuyệt đối sẽ không có hành động thân cận, nếu nàng hơi tỏ ra thái độ tốt, Trần Kính Tông sẽ dám đẩy người lên giường. Tóm lại, hắn sẽ không cưỡng ép nàng chung đụng, nhưng vào thời điểm có thể chiếm tiện nghi, Trần Kinh Tông cũng không thể kìm nén được.
Hắn là phàm nhân, không phải là hòa thượng.
Tối hôm qua trước khi đi ngủ, bởi vì nàng gặp phải một con rắn nên tức giận, Trần Kính Tông liền tự giác ngủ ở địa bình.
Ban đêm nàng chủ động ôm ấp yêu thương hắn, vừa sờ sờ mặt hắn vừa ngoan ngoãn phối hợp, Trần Kính Tông được thoải mái cả thể xác lẫn tinh thần, sao có thể nỡ để người bên gối mình bị nhiễm lạnh.
Trong lòng Hoa Dương đang loạn, phát hiện Trần Kính Tông muốn ôm nàng quay lại giường, nàng nhẹ nhàng giãy giụa, một tay chống lên ngực hắn, một tay chỉ ra ngoài cửa sổ "Trời sáng rồi."
⬅ Trước Tiếp ➡