⬅ Trước Tiếp ➡
Cô nhìn mẹ Ngô rồi lại nhìn thức ăn, sau đó hướng về phía ai đó giọng điều lảng tránh: "E hèm, nể tình mẹ Ngô giữ tôi lại, cho nên sau khi ăn xong bữa sáng tôi sẽ về. Không phiền anh đâu."
Vân Thiên Lâm đứng dậy, chỉnh trang phục, từ trên con nhìn xuống người con gái đang bị thức ăn làm cho mê hoặc thoáng giảm bớt thành kiện nhưng giọng điều vẫn nặng nề: “Ăn cho nhanh rồi đi về."
Sau đó Vân Thiên Lâm lái xe đi làm. Bạch Hiểu Nguyệt nhìn theo không ngừng nguyền rủa Vân Thiên Lâm trong bụng. Cô vừa thưởng thức bữa sáng vừa không ngừng cảm ơn mẹ Ngô.
Bạch Hiểu Nguyệt sau khi rời khỏi nhà Vân Thiên Lâm liền tức tốc đến bệnh viện ngay. Ngày hôm qua xảy ra tranh cãi với thím Tần Lệ, cô phải đến đó kiểm tra bố một chuyến.
Vào phòng bệnh, Bạch Hiểu Nguyệt thở phảo nhẹ nhõm khi thấy bố vẫn khỏe mạnh nằm trên giường không chút xây xát.
Cô nở cụ cười nhẹ nhàng đi đến vướt mái tóc của bố, cô cúingười đặt nụ hôn lên trán bố thì một nữ ý tá gõ cửa bước vào nói: "Cô là Bạch Hiểu Nguyệt."
Bạch Hiểu Nguyệt hồi hộp đoán có chuyện không hay xảy ra. Cô trả lời thăm dò: “Phải. Tôi là Bạch Hiểu Nguyệt. Có chuyện gì vậy?"
Y tá đưa cho cô một tờ giấy rồi nói: “Đây là phiếu nợ của bố cô ở bệnh viện chưa thanh toán. Tôi tới đưa cho cô chuẩn bị tiền thanh toán." Trong vòng ba ngày nữa không có số tiền này thì bố cô không được ở bệnh viện nữa.
Y tá nói xong bỏ đi, Bạch Hiểu Nguyệt cầm tờ đơn trong tay sầu não, ba ngày nữa cô kiếm đâu ra ngần này số tiền lớn thế này đây. Nếu không kiếm ra được, bố cô phải làm thế nào đây.
Cô đúng là đứa con vô dụng.
Bạch Hiểu Nguyệt ngồi xuống gò, ngắm nhìn gương mặt bố mà trong lòng rối rắm, tìm một cách có thể có được tiền trong ba ngày tới. Cô sực nhớ đến lời của thím Tần Lệ. Đây có lẽ là chuyện tốt do bà ta làm ra. Lúc ấy cô còn mạnh miệng mắng chửi bà ấy, còn đòi trả thù con Bạch Vân Khê. Bây giờ thì hay rồi phải đi nhờ chính người mà mình đã từng khinh thường.
Mặc dù biết đây là mưu kế của thím Tần ép buộc cô kết hôn nhưng cô nguyện ý đi vào cái bẫy ấy. Cô gọi Tân Lệ, tiếng chuông vừa đổ liền có người bắt máy nói: “Gọi tôi có chuyện gì."
Bạch Hiểu Nguyệt nghĩ bà ta thừa biết cô gọi điện để làmgì, còn nói như chưa hề gây ra bất cứ chuyện gì. Bạch Hiểu Nguyệt giữ cho giọng nói của mình bình tĩnh không quá kích động: “Tôi đồng ý đi gặp mặt, bà sắp xếp thời gian đi."
Tiếng của Tần Lệ bên kia đắc chí vang lên: “ Nếu như ngay từ đầu cô đồng ý, tôi đâu cần phải bày trò làm gì. Có điều người lần trước cô không cần gặp nữa, tôi sẽ sắp xếp một người khác cho cô. Đó là Giám đốc Lưu, tối nay 7h cô phải có mặt tại khách sạn Minh Đỉnh. Đây là cơ hội cuối cùng của cô rồi đấy."
Bạch Hiểu Nguyệt siết chặt điện thoại trong tay, cô hiện tại giống như một món hàng để mặc họ lựa qua lựa lại mà không thể phản kháng. Cô trả lời vào trong điện thoại: “Được". Sau đó liền cúp máy ngay, thân thể cô trở nên cạn kiệt sức lực, ngồi xổm xuống dưới sàn nhà, đầu gục vào lòng bàn chân.
Bạch Hiểu Nguyệt phiền não cô bây giờ cô phải gọi là bán mình cứu cha không? Cô thảm hại đến mức để bọn họ đặt đâu thì ngồi đó. Nhưng mà bây giờ cô còn quyền lựa chọn sao? Đời cô thật bi thảm.
Lấy lại bình tĩnh, Bạch Hiểu Nguyệt trở về phòng bệnh của bố. Cô thở dài, không biết làm thế này có tốt với bố không? Nếu như một ngày bố tỉnh lại biết được con gái vì mình mà chịu thiệt thòi, bố có tự trách mình không? Cô nhìn nét mặt hiền từ của bố lòng cảm thấy bình yên trở lại.
Cửa phòng bệnh lại mở ra, cô quay người nhíu mày nhìnngười bước vào đó chẳng phải là viện trưởng bệnh viện với cô y tá lúc sáng? Sao hôm nay lại đích thân đến đây. Viên trưởng bệnh viện nhìn thấy cô có chút vui mừng nói: “May quá, cô vẫn còn ở đây. Tôi có chút chuyện cần nói."
Bạch Hiểu Nguyệt nghĩ nghĩ không phải chuyện tiền nong đã được giải quyết rồi sao, lại có chuyện gì nữa à, không lẽ lại liên quan đến bệnh tình của bố, nghĩ đến đó cô vội vã hỏi: “Có phải bố tôi có chuyện gì không?"
Viện trưởng bệnh viện có chút nhùn nhường nói:
"Không...không phải. Là thế nãy, lúc nãy có ý tá mới vào làm không biết cho nên mới thất lễ đòi tiền cô như vậy. Tôi thay mặt ý tá và bệnh viện đến xin lỗi cô. Mong cô bỏ qua cho."
Bạch Hiểu Nguyệt thấy cuộc đời thật trở trêu, mới vừa rồi cô còn bị người ta đe dọa nếu không đóng tiền ngay lập tức sẽ cho bố cô ra ngoài ở, chưa bao lâu sau lại viện trưởng đích thân đến xin lỗi tạ tội với cô. Cô cười tự giễu bản thân, cô chịu thiệt thòi như vậy cũng đáng mà. Không sao, kiên cường lên, mọi chuyện cũng sẽ ổn thôi.
Bạch Hiểu Nguyệt nhắm mắt, hít một hơi thật sâu rồi nói: "
Tôi biết rồi, mọi người ra ngoài giúp tôi được không? Tôi có chuyện cần nói với bố tôi."
Viện trưởng nhìn y tá, y tá nhìn viện trưởng hiểu ý nhanh chóng đi ra ngoài. Bầu không khí được trở lại yên tĩnh như cũ,cô nở một nụ cười nhẹ nhàng với bố. Cô ngồi xuống ghế đối diện với khuôn mặt vẫn nhắm chặt mắt của bố nói: “Bố, con làm tất cả mọi chuyện là vì bản thân mình chứ không phải tại vì bố.
Cho nên nếu như có một ngày tỉnh lại, bố thấy con có đau khổ ra sao thì cũng mặc kệ, đó là quyết định của con nên con phải tự mình chịu trách nhiệm. Chuyện này không liên quan đến bố, bố không cần tự trách mình hay dằn vặt bản thân là nguyên nhân đẩy con gái vào bước đường cùng. Cuối cùng con muốn nói con yêu bố rất nhiều."
Bạch Hiểu Nguyệt nắm chặt bàn tay bố mân mê, rồi đặt một nụ hôn trên bàn tay quay người rời khỏi phòng bệnh. Nếu như Bạch Hiểu Nguyệt không quá dứt khoát, cô chỉ cần nán lại một chút thôi sẽ để ý thấy khóe mắt của ông đang trào ra hai dòng lệ nóng hổi.
  
Hãm hại chuốc thuốc
Buổi tối cũng đã đến, Bạch Hiểu Nguyệt mặc bộ váy đơn giản không quá cầu kỳ, bắt xe đến khách sạn Minh Đỉnh. Cô bước vào khách sạn nhìn trái nhìn phải vẫn không thấy người cần tìm kiếm thím Tần Lệ ở đâu. Thì từ đẳng sau, ai đó vỗ vai, cô quay người lại đã nghe thấy tiếng nói: “Sao lại đến trễ như vậy, nhanh đi theo thím, bên này."
Bạch Hiểu Nguyệt có chút mất tự nhiên, tim đập nhanh, lần đầu tiên gặp phải loại chuyện này có chút xấu hổ. Cô đi theo thím Tân Lệ đến một bàn ở góc cuối khách sạn, cô hiếu kỳ nhìn người đàn ông đang ngồi. Một người đàn ông mập ú, đã có tuổi, chẳng khác gì mấy cô đã tưởng tượng.
Thím Tần Lệ nở nụ cười giả tạo với ông ta nói: "Giám đốc Lưu, đây là Bạch Hiểu Nguyệt, cháu gái tôi. Nào, Nguyệt Nguyệt, ngồi xuống đi, đứng đó làm gì?
Bạch Hiểu Nguyệt vừa nghe giọng điệu nịnh hót Nguyệt Nguyệt, có phải giả tạo quá rồi không? Nguyệt Nguyệt? Nghe thật buồn nôn. Nhưng Giám đốc Lưu gì đó, nấy giờ cứ nhìn cô mãi, nước miếng cũng sắp chảy ra luôn rồi. Ông ta đúng là lão yêu râu xanh. Ánh nhìn của ông ta thật kinh tởm.
Lưu Kỳ Sơn nhìn Bạch Hiểu Nguyệt rất hài lòng, không phảiđơn giản quá mức đơn điệu, cũng không phải cầu kỳ quá mức diêm dúa. Với con mắt của người đã chơi qua không ít các cô gái thì biết đây là miếng mồi ngon béo bở, chưa qua tay của người đàn ông nào. Đây đúng là cực phẩm của ông. Ông nhìn sang thím Tần Lệ nở nụ cười hài lòng. Thím Tần Lệ nhìn người đàn ông như muốn lột trần quần áo của Bạch Hiểu Nguyệt tại chỗ thì cười không khép miệng lại được. Bạch Hiểu Nguyệt, cô làm tốt lắm.
Lưu Kỳ Sơn rời chỗ ngồi, đi đến chỗ của Bạch Hiểu Nguyệt lấy bàn tay trắng trẻo của cô đặt lên bàn tay béo múp míp của ông ta, không ngừng sờ soạng, nụ cười gian tà. Bạch Hiểu Nguyệt ngạc nhiên, không ngờ ông ta lại hành động trắng trợn giữa chốn đông người như vậy. Cô cảm thấy thật kinh tởm, nhưng không dám phản ứng thái quá, cô khó chịu rút tay về rồi chuyển chỗ ngồi sang mấy ghế bên cạnh.
Thím Tần Lệ trừng mắt với cô cảnh cáo. Cô lè lưỡi, tại ông ta ra tay trước với cô cơ mà, không thể trách cô được. Thím Tân Lệ sợ Lưu Kỳ Sơn mất vui liền giả lả cười nói: “Giám đốc Lưu, con bé mắc cỡ ấy mà. Ông không nên chấp nhặt làm gì. Hay là bây giờ gọi món trước nhé."
Lưu Kỳ Sơn cũng không để bụng chuyện vừa rồi, thế nào đi chẳng nữa thì con mồi ấy cũng thuộc về ông, không nên vội làm gì, ông cầm ly rượu lên uống rồi nói: “Chắc là Hiểu Nguyệt cũng đã đói rồi, ăn chút gì đi. Phục vụ, menu."Bạch Hiểu Nguyệt quả thật có chút đói, cô đón nhận lấy menu rồi nhìn một lượt. Nhà hàng nổi tiếng là món ăn ngon, chẳng mấy khi có dịp đến đây, nếu cô không gọi đắt một chút thì thật có lỗi với bản thân cô.
Bạch Hiểu Nguyệt không biết có ăn hết, nếu không ăn hết thì mang về, cô gọi một lúc toàn những món đắt tiền. Dì Lưu bên cạnh cũng hết hồn trừng mắt với cô, cô không muốn nhìn bèn phớt lờ đi.
Đột nhiên Lưu Kỳ Sơn có điện thoại, ông ta ra dấu hiệu cần phải ra ngoài. Vừa thấy ông ta biến mất, thím Tần Lệ liền mắng cô: “Cô hay thật đấy, cô có biết bữa ăn này ai trả tiền không mà gọi đắt thế làm gì? Cô liệu hồn mà ngoan ngoãn cho tôi."
Bạch Hiểu Nguyệt làm như không nghe thấy gì cả, thử mấy món ngon trên bàn vừa được bê ra. Quả thật rất ngon, không hổ danh tiếng đồn vang xa. Chẳng mấy chốc, Lưu Kỳ Sơn trở lại. Kỳ lạ là ông ta còn mang theo ba ly nước cam ép. Cô nhìn ba ly trên tay ông ta không khỏi thầm thán, chiêu cũ rích như vậy bọn họ cũng đem ra xài.
Lưu Kỳ Sơn nói: “Tôi có đem đến mấy ly nước cam ép. Nào Hiểu Nguyệt, uống đi, đây là thành ý của tôi."
Bạch Hiểu Nguyệt nhìn mấy ly nước cam đó chẳng khác nào mấy ly độc dược. Thế nào trong mấy ly đó cũng có một lybỏ thuốc. Biết là không được uống nhưng không thể không uống, tại sao cô luôn gặp mấy tình huống như thế này chứ. Mắt cô đảo liên hồi rồi nói: “Giám đốc Lưu, chẳng phải có ba ly sao?
Hay là chúng ta cùng nhau uống."
Lưu Kỳ Sơn cười ha ha một cách khả ố: “Được, chiều theo người đẹp. Bà Tần lệ, lấy một ly đi, cùng uống nào."
⬅ Trước Tiếp ➡