⬅ Trước Tiếp ➡
Bạch Hiểu Nguyệt sững sờ nhìn anh một lúc lâu, nhưng anh ta chẳng có gì quan tâm đến cô, cứ cắt từng miếng bít tết trong đĩa. Anh ta cũng giỏi chịu đựng thật đấy, cô nhìn anh ta nãy giờ mà anh ta vẫn chẳng mảy may để ý đến cô. Cuối cùng cô cũng phải chịu thua, không nhìn anh ta nữa mà dời sang ăn bít tết.
Cô vừa cầm dao nĩa lên cắt miếng bít tết trong đĩa thì Vân Thiên Lâm đã lấy đĩa cô mà thay vào đó là đĩa anh vừa mới cắt nói:
"Ăn đi."
Bạch Hiểu Nguyệt nhìn đĩa bít tết đã được cắt sẵn, trong lòng có chút cảm động. Cô nhìn về phía bên anh ta vẫn đang tiếp tục cắt. Cô lấy nĩa ghăm một miếng cho vào trong miệng, cảm giác đó là miếng bít tết ngon nhất cô từng được ăn.
Bữa ăn vơi dần, Bạch Hiểu Nguyệt bụng đã no, uống thêm một chút rượu cảm giác dễ chịu hơn rất nhiều. Cô nhìn Vân Thiên Lâm nói: "Anh nói đi, tôi chuẩn bị tinh thần sẵn rồi."
Vân Thiên Lâm đợi cô ăn, chỉ chờ câu này của cô, anh nói:
"Nếu như em kết hôn với tôi, chuyện của bố em tối sẽ giải quyết triệt để giúp em. Chẳng những là thế, tôi sẽ tìm những bác sĩ giỏi nhất về chữa trị bệnh cho bố em và bố em cũng sẽ được những tiện nghi nhất của một bệnh nhân."Bạch Hiểu Nguyệt suy nghĩ nói: “Theo như tôi biết thì anh có cả khối cô gái theo đuổi anh, tại sao anh lại muốn kết hôn với tôi. Chắc chắn bố tôi chỉ là cái cớ, tôi lại càng không nghĩ đến anh kết hôn với tôi là vì yêu."
Vân Thiên Lâm ý đậm cười trong mắt, nâng lên ly rượu nhấp một chút rồi nói: “Em rất phù hợp với người tôi đã đề ra, không sai cuộc hôn nhân này theo lẽ thường mà nói nó chỉ có lợi cho em nhưng với tôi đó là sự trao đổi công bằng. Tôi đã xem qua tư liệu về em mấy năm nay, cuộc sống không dễ dàng gì. Lại còn bị người yêu và chị họ lừa gạt. Tình huống xấu nhất bị người ta bỏ thuốc tôi cũng đã bắt gặp. Chi bằng em cưới một lão già thì hãy bằng lòng lấy tôi. Cuộc hôn nhân này chỉ là hữu danh vô thực."
Bạch Hiểu Nguyệt lờ mờ nhận ra ý trong câu chữ của anh ta, thắc mắc khẳng định lại: "Ý của anh là tôi là dạng người không giống với cô gái khác, sẽ không đeo bám anh. Cuộc hôn nhân này chỉ để tránh những lời thúc giục bên ngoài của anh."
Vân Thiên Lâm nghe cô nói thế, nụ cười trên miệng càng dãn ra: “Em đúng là rất hợp với ý tôi. Như em đã thấy, gia đình đang thúc giục việc kết hôn của tôi, còn em lại đang gặp rắc rối với vấn đề của bố, cuộc hôn nhân này chính là đảm bảo cuộc sống tốt hơn cho cả hai. Lợi cả đôi đường, em thấy thế nào.? 
Nhanh chóng dứt điểm
Bạch Hiểu Nguyệt khựng lại nghĩ, đúng là lợi cả đôi đường.
Nếu như cô không kết hôn với Vân Thiên Lâm thì cô cũng sẽ bị thím Tần Lệ bắt ép gả cô cho tên Lưu Kỳ Sơn già đó để có tiền đóng tiền viện phí cho bố cô. Dù sao kết hôn với Vân Thiên Lâm tốt hơn rất nhiều so với lão già dê đó. Nhưng có một chuyện làm cô sực nhớ tới liền hỏi: "Khoan đã, xem tư liệu. Anh điều tra tôi?"
Vân Thiên Lâm đối với lời chất vấn của Bạch Hiểu Nguyệt thẳng thắn trả lời: “Phải"
Bạch Hiểu Nguyệt có chút tức giận, chỉ trích anh: “Sao anh còn dám nói như chưa có gì? Anh có biết đó là vi phạm đến quyền riêng tư cá nhân của người khác không?
Vân Thiên Lâm lại là bộ mặt lạnh lùng đó: “Tôi biết"
Bạch Hiểu Nguyệt có chút phát hỏa về bộ dạng như đây là hiển nhiên, cô nóng nảy: “Cái gì anh cũng biết, mà cái gì anh cũng làm. Con người anh không thể bộc lộ tí xíu cảm xúc nào hay sao? Suốt ngày nhìn khuôn mặt này của anh, có ngày tôi bị anh dọa chết sớm."
Vân Thiên Lâm lắng nghe mấy lời của Bạch Hiểu Nguyệtcũng không thay đổi sắc mặt nhưng trong lòng có chút vui. Cô gái ở trước mặt không giống với những cô gái trước đây anh thường thấy, không câu nệ, không tiết chế, tâm niệm trong sáng. Anh nói: “Nếu như tôi muốn kết hôn với em thì phải điều tra kỹ một chút không phải là điều nên làm sao? Hiện tại tôi vẫn chưa động lòng với người phụ nữ nào. Nếu như một ngày nào đó, tôi gặp được người phụ nữ tôi yêu chắc chắn tôi sẽ cho em tự do. Cái tôi cần là một người phụ nữ không khiến tôi chán ghét trong quá trình ở chung nhà. Yên tâm, tôi sẽ không để em phải chịu thiệt thòi trong cuộc hôn nhân này. Dù sao em cũng là phụ nữ, ly hôn một lần cũng không tốt. Cho nên ngoại trừ việc lo cho bố em, tôi sẽ bồi thường cho em một số tiền sau khi ly hôn, trong quá trình chung sống mỗi người sẽ có một cuộc sống riêng, em có thể làm bất cứ việc gì mình thích, tôi sẽ không can thiệp vào và tuyệt đối em cũng phải tuân thủ không can thiệp vào chuyện của tôi. Điều cuối cùng là em không được có người đàn ông khác bên ngoài, để điều tiếng không hay về gia đình tôi. Em đồng ý chứ."đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
Bạch Hiểu Nguyệt nghe những điều kiện vừa rồi đúng là có dao động, chỉ việc có thể lo cho bố cô thôi là cô đã đồng ý rồi.
Đằng này anh lại nghĩ đến sau này của cô nữa, cô không thể không đồng ý, có quá nhiều điều kiện có lợi trong cuộc hôn nhân này. Cô nhìn vào đôi mắt của anh nói: “Tôi đồng ý, nhưng mà số tiền bồi thường thì không cần đâu. Chỉ cần anh đảm bảo không ai được quyền can thiệp vào cuộc sống của nhau làđược."
Vân Thiên Lâm uống nốt chút rượu còn sót lại trong ly nói:
"Lời tôi đã nói sẽ không rút lại. Tôi nghĩ em vẫn nên cần số tiền ấy cho tương lai sau này."
Bạch Hiểu Nguyệt nghe lời nói của anh có chút quan trọng hóa vấn đề, nhưng đó cũng không hẳn là sai. Cô không biết chuyện sau này sẽ xảy ra như thế nào, nếu một ngày cô ly hôn rồi, liệu có ai còn cần một người đã từng trải qua một lần kết hôn hay không. Rồi cả tương lai của cô nữa.
Không khí còn lại của bữa ăn có chút ngưng trọng, hai người trầm mặc, mỗi người chìm vào thế giới riêng của mình.
Cho đến khi, Vân Thiên Lâm lên tiếng: "Nếu em đã đồng ý rồi thì ngay lập tức đến cục dân chính thôi."
Bạch Hiểu Nguyệt bị lời của anh đe dọa đến nổi hóa đá, lắp bắp nói: “Anh..nói ..thật..đấy à. Đi..liền..ngay bây giờ ...luôn..
sao?"
Vân Thiên Lâm không chần chừ, đi đến nắm lấy tay cô bước ra khỏi nhà hàng. Trên đường xe chạy, Bạch Hiểu Nguyệt vẫn cứ lâng lâng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình.
Đến khi, đứng trước cục dân chính, cô mới tin hôm nay là ngày cô không còn là một cô gái độc thân nữa mà đang cùng với một anh chàng giàu có, đẹp trai kết hôn vì điều kiện. Cuộc đời cô cũng quá đa màu rồi, không ngờ loại tiểu tiết này lại xảy ratrên người cô.
Do sự quen biết của Vân Thiên Lâm nên quá trình làm đăng kí kết hôn vô cùng nhanh, chớp nhoáng đến độ cô không thể tin được mình đang cầm trên tay cuốn sổ màu hồng có dán bức hình của Bạch Hiểu Nguyệt và Vân Thiên Lâm.
Nhìn cuốn sổ tâm trạng cô có chút phức tạp, cảm thấy có chút không quen, chỉ mới vừa rồi cô còn là một cô gái độc lập, tự do chỉ thoáng chốc một bữa ăn, cô đã trở thành người có gia đình, có chồng, người đang bên cạnh cô. Vân Thiên Lâm nhận thấy Bạch Hiểu Nguyệt cứ ngây ngốc nhìn cuốn sổ màu hồng, đưa tay giật lấy nói: "Giấy tờ quan trọng vậy vẫn là tôi nên giữ thì hơn. Em cứ như một người ngốc, tôi sợ em làm mất. Tôi sẽ cất giúp em."
Bạch Hiểu Nguyệt thấy tay trống, người nào đó đã cất bỏ vào túi áo trong. Cô cũng lười đòi lại, dù sao cuộc hôn nhân này cũng là theo chủ ý của anh ta, cô có muốn từ chối cũng không được. đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
Cô cảm nhận được Vân Thiên Lâm chẳng có chút gì tâm trạng phức tạp giống cô của một người mới kết hôn, trông anh ta thật sự thản nhiên đón nhận, chẳng có gì to tát, cô mới bạo dạn hỏi: “Anh không cảm thấy có gì không ổn sau khi biết mình là người đã có vợ sao, tôi thấy anh còn vui vẻ nữa."
Vân Thiên Lâm cười cười nói: “Tại sao tôi lại không ổn, tôicòn cảm thấy vui. Mẹ và ông tôi sẽ không phải giới thiệu đối tượng cho tôi nữa. Tôi phải cảm ơn em rồi. Còn một việc nữa, tối nay tôi sẽ đón em đến dùng bữa cơm với gia đình để thông báo với họ tôi đã kết hôn. Em chuẩn bị cho kỹ."
Bạch Hiểu Nguyệt đứng hình một chút, dùng bữa cơm gia đình với anh ta, ra mắt với gia đình anh ta. Sao cô lại không nghĩ đến vấn đề này trước đó chứ. 
Mâu thuẫn với người thân
Sau khi được Vân Thiên Lâm đưa về nhà, Bạch Hiểu Nguyệt nhận được cuộc gọi của Trần Gia Gia bên kia điện thoại nói:
"Mình vừa nhận được lương, cậu có muốn cùng mình đi tiêu tiền không?"
Bạch Hiểu Nguyệt nhận thấy bản thân mình từ sau khi về nước không có nhiều cơ hội thăm thú thành phố, cùng với Giai Giai ôn lại kỷ niệm cũ lại ít thế nên cô nhất trí đồng ý nói qua điện thoại: “Được, cậu đang ở đâu, mình tới đó."
Cả hai cùng bàn bạc địa điểm xong, cúp máy. Bạch Hiểu Nguyệt tức tốc thay đồ, trang điểm một chút, nhìn mình trong gương đã hoàn hảo liền bắt xe đến trung tâm đã hẹn.
Bạch Hiểu Nguyệt và Trần Gia Gia vui mừng khi gặp nhau.
Bọn họ cùng nhau đi mua sắm trước, bất cứ bộ quần áo nào vừa ý đều gói lại, bất cứ túi xách, giày cao gót nào thích là đều mua. Sau đó hai người túi lớn túi nhỏ tiếp tục đi dạo tìm kiếm một nhà hàng để ăn. Trên đường đi, họ không ngừng ôn lại kỷ niệm xưa, nói về những chuyện trước đây đã cùng làm, từng một thời yêu thầm ai đó, từng một thời chơi xấu với những cô gái ganh tỵ mình.
Bạch Hiểu Nguyệt và Trần Gia Gia cười đùa khi nhắc lạinhững chuyện ấy thì bắt gặp Tần Lệ và Bạch Vân Khê cũng đang đi trong trung tâm mua sắm và bọn họ chẳn đường cô và Gia Gia.
⬅ Trước Tiếp ➡