“Hai cô gái trẻ tuổi, cái tốt không học, lại học người ta đánh nhau. Còn là học sinh nữa, đúng là làm mất mặt hai chữ “học sinh"!" Hai người cúi gằm đầu ngồi trong góc, cảnh sát đang nghiêm túc dạy bảo bọn họ.
“Chú cảnh sát, cháu đã nói đó chỉ là hiểu lầm rồi" Phùng Linh Nhi không kiên nhẫn giải thích.
Đúng là cô ấy có ra tay, bởi vì ví tiền bị trộm, đâu biết kết quả tìm nhầm người. Cô ấy là đai đen Taekwondo, cho nên ra tay hơi mạnh một xíu, vừa ra tay, trực tiếp đá người ta hôn mê bất tỉnh. Ngay cả Du Ánh Tuyết cũng bị ngộ thương, nhưng may mà không nghiêm trọng.
"Cho dù hiểu lầm lớn tới mấy, các cô cũng không thể ra tay tàn nhẫn như vậy. Hiện giờ người ta ồn ào muốn tố cáo các cô! Thấy các cô đều là học sinh, cho nên tôi đã thông báo với người nhà của các cô rồi!"
Du Ánh Tuyết vẫn luôn không mở miệng nghe thấy vậy, sắc mặt không được tốt lắm nhíu mày: “Chú thông báo với người giám hộ của cháu sao? Người giám hộ nào cơ?"
Cục cảnh sát náo nhiệt
"Đương nhiên là người giám hộ trong tư liệu của cô."
“Kiều Phong Khang?" Giọng nói của Du Ánh Tuyết không khỏi cao hơn.
“Là ai tôi cũng không rõ lắm, nhân viên cảnh sát khác phụ trách thông báo. Tóm lại, lát nữa tới cô sẽ biết."
Mặt Du Ánh Tuyết tái mét, mới đầu còn bình tĩnh, nhưng mà nghĩ tới hiện giờ có lẽ bọn họ đã gọi cho Kiều Phong Khang, cả người cô đứng ngồi không yên.
Cô thường ngó về phía cửa, lo lắng hãi hùng.
Phùng Linh Nhi vỗ cô trấn an: "Được rồi, cậu đừng lo lắng như vậy nữa. Hơn nữa chúng ta chỉ tự bảo vệ mình, người trong nhà chắc chắn sẽ không trách chúng ta."
"Cha mẹ cậu chắc chắn sẽ không, nhưng mà chú ba tớ thì chưa chắc. Hơn nữa." Du Ánh Tuyết nhớ tới mấy tiếng trước cô còn quật cường giằng co với Kiều Phong Khang, lại càng buồn bực hơn: "Tớ mới nói sẽ không gây thêm phiền phức cho chú ấy, hiện giờ lại khiến chú ấy tới giúp tớ giải quyết chuyện này, chú ấy chắc chắn sẽ càng tức giận. Hơn nữa, nếu chú ấy biết tớ định lén ngồi xe lửa, nói không chừng, chú ấy sẽ xé tớ ra mất."
Phùng Linh Nhi nhìn bộ dạng của cô, không giống nói đùa lắm.
Trong đôi mắt cô ấy có đồng tình: “Chú ba cậu thật sự khủng bố như vậy à?"
“Lát nữa cậu gặp sẽ biết thôi." Du Ánh Tuyết uể oải gục xuống
bàn, tâm trạng trầm trọng giống như tử tù sắp lên đoạn đầu đài.
20 phút sau.
Lúc Du Ánh Tuyết gần như sắp ngủ, trong cục cảnh sát vô cùng náo nhiệt.
“Cậu Kiêu, sao muộn như vậy mà cậu lại tới đây? Mời vào trong! Mời vào trong!"
Người nói chuyện là cục trưởng cục cảnh sát, giọng nói của ông ta vô cùng nhiệt tình.
Du Ánh Tuyết vừa nghe thấy hai chữ "cậu Kiều", cô lập tức tỉnh táo hơn. Cô vội vàng ngồi thẳng dậy, hai tay khẩn trương đề trên đầu gối.
Phùng Linh Nhi cũng mơ mơ màng màng, dụi mắt nói: “Chú ba cậu tới rồi à? Lát nữa bảo chủ ấy bảo lãnh cho tớ ra ngoài nữa nhé, lúc này người nhà tớ không ở trong nước, chắc chắn sẽ không liên lạc được. Hu hu, tớ không muốn bị nhốt ở trong này hai ngày đâu."
Du Ánh Tuyết còn chưa kịp nói chuyện, nhân viên cảnh sát đã đi tới, không còn bộ dạng lạnh lùng nghiêm túc lúc trước, vô cùng khách sáo nói: “Cô Du, cô Phùng, mời hai vị đi theo tôi. Anh Kiều đang đợi hai người."
Du Ánh Tuyết không nói lời nào, đứng dậy, kiên trì bước ra ngoài.
Phùng Linh Nhi "à" một tiếng, nói: “Thải độ đúng là thay đổi một trăm tám mươi độ, chú ba cậu là ai thế?"
Hai người cùng nhau đi ra ngoài.
Trong đầu Phùng Linh Nhi thì đang không ngừng vẽ nên bộ dạng chú ba của Du Ánh Tuyết.
Với cách miêu tả của Du Ánh Tuyết, hẳn là một người đàn ông trung niên bụng phệ, hói đầu, còn vô cùng hung dữ.
Dọc đường đi, trong lòng Du Ánh Tuyết rất hoảng loạn,
Từ xa, cô đã nhìn thấy Kiều Phong Khang đang đứng khoanh tay bên cạnh cửa sổ. Anh không xoay người lại, ngọn đèn màu vàng trong
cục cảnh sát bao phủ xuống, cho dù chỉ là một bóng dáng, đều khiến hô hấp của Du Ánh Tuyết trở nên khó khăn.
Cô hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí đi về trước: “Chú ba”
Phùng Linh Nhi nghĩ, chủ ba của cô nhìn không giống người đàn ông như đầu heo mà, sau đó cô ấy cũng gọi một tiếng chú ba” theo.
Kiều Phong Khang chậm rãi xoay người.
Tầm mắt nhìn thẳng vào mặt thiếu nữ, một lúc lâu sau, khỏe miệng anh hơi nhếch lên, không nói một tiếng.
Đôi mắt âm trầm khiến Du Ánh Tuyết cảm thấy chột dạ. Cho dù là vì lý do gì, học sinh phải vào cục cảnh sát tuyệt đối không phải chuyện vẻ vang gì.
Phùng Linh Nhi ở bên cạnh ngửa đầu nhìn gương mặt Kiều Phong Khang, đôi mắt thiếu chút nữa là trừng rớt xuống đất.
Hai tay cô ấy liều mạng kéo góc áo của Du Ánh Tuyết: “Du Ánh Tuyết, đây thật sự là chú ba của cậu sao?"
Du Ánh Tuyết bất đắc dĩ. Có cần kích động như vậy không?
“Không phải là cậu luôn nói chú ấy thích cây già lên mặt sao, nhưng chú ấy có già đâu? Trẻ tuổi như vậy, còn rất...” Hai chữ "đẹp trai” còn chưa nói ra, đã bị Du Ánh Tuyết buồn bực cắt ngang: “Cậu nhanh câm miệng đi!"
“Chú ấy nhìn không giống ác ma hung dữ như cậu nói mà!”