Gần đến mức, hơi thở của anh đều phả lên hết mặt cô.
Nóng hầm hập, từng hơi thở, giống như lông chim từng được nướng, trêu chọc tới nơi mềm mại nhất của cô, vừa nóng vừa ngứa.
- Lông mi của cô run rẩy lợi hại hơn, hơi thở cũng dồn dập thêm vài phân.
Một lúc lâu sau, mới nhớ tới phản bác anh.
“Tôi không thay."
Ánh mắt Kiều Phong Khang lạnh lẽo: “Cô lặp lại lần nữa!”
“Lặp lại lần nữa tôi cũng không thay. Tôi mặc áo ngủ của chú tư thì làm sao? Tôi thích mặc áo ngủ của chú tư đấy!" Người này không quan tâm tới nguyện vọng của cô còn chưa tính, hiện giờ ngay cả cô mặc gì anh đều muốn quản.
Cô cố ý đối nghịch với Kiều Phong Khang, cho nên lập tức nắm lấy đồ ngủ ném mạnh xuống đất, sau đó trượt từ trên giường xuống, đi ra ngoài.
"Đi đâu?"
Anh lạnh giọng hỏi.
Gương mặt Kiều Phong Khang lạnh lùng, “bốp" một tiếng, không chút lưu tình đánh mạnh lên mông cô.
sức lực rất mạnh, đau tới mức Du Ánh Tuyết nhe răng nhếch miệng. Chỉ cảm thấy mông như nở hoa.
Nóng bỏng đau rát.
Còn chưa kịp nên một tiếng, lại bị đánh một cái. Lần này nước mắt của Du Ánh Tuyết chảy ra, là ấm ức, là tức giận, là xấu hổ giận dů.
Giống như đứa bé choai choai
“Anh dựa vào cái gì đánh tôi? Anh không phải là cha tôi." Cô khóc nức nở, đá loạn xạ. Lúc cha còn sống, cũng chưa từng đánh cô như vậy, rốt cuộc là Kiều Phong Khang dựa vào cái gì mà đánh cô?
“Còn dám đi tìm Kiêu Quốc Thiên nữa không?" Vẻ mặt Kiều Phong Khang vẫn lạnh lùng như vậy, không cho mình mềm lòng.
Vật nhỏ này thiếu giáo huấn, dê vào miệng cọp còn không biết, vậy mà dám ầm ĩ đòi qua đó.
Mới đầu Du Ánh Tuyết còn quật cường nói, dám tìm, muốn đi tìm. Nhưng bị đánh liên tục hai lần, quả thật là bị dọa sợ, cho nên cô khóc lóc lắc đầu: “Không đi, cháu không đi nữa... Chú ba, chú đừng đánh cháu nữa..."
Kiều Phong Khang nóng tính tới mấy, nhưng cuối cùng vẫn đau lòng. Hơn nữa nhìn đôi mắt cô đẫm lệ, anh không nỡ ra tay tiếp.
Rút tay về, lật người cô lại, cô cắn môi, quật cường dùng mu bàn tay che khuất đôi mắt đẫm lệ, không chịu nhìn anh.
“Thay áo ra rồi ngủ tiếp."
Cô hừ một tiếng, xoay người sang chỗ khác, không để ý tới anh. Hình như động tác này động trúng chỗ đau, đau tới mức gương mặt nhỏ nhắn của cô nhíu lại.
Kiều Phong Khang thở dài, đau lòng, giọng nói không tự giác được nhẹ nhàng hơn: "Sau này đừng trêu chọc tôi như vậy nữa, biết không?"
Làm như không nghe thấy lời anh nói, cô lấy chăn che kín đầu, lại
không để ý tới anh.
Quỷ đáng ghét!
Cuồng bạo lực!
Đàn ông thối tự cho là đúng!
Sau khi ầm ĩ một lúc, Kiều Phong Khang đi xuống lầu.
Ngồi trong phòng khách đốt điếu thuốc, nghĩ tới Kiều Quốc Thiên cũng dám ra tay với vật nhỏ này, trong lòng anh vẫn còn sợ hãi.
Cô đơn thuần vô hại, không có một chút kinh nghiệm nào, căn bản sẽ không nghĩ tới phương diện đó. Nếu sau này bị người ta bán, chỉ sợ còn đếm tiền giúp người ta ấy chứ.
Hiện giờ mình lại ra tay đánh cô, như vậy trong lòng cô sẽ càng chán ghét mình hơn. Anh nói gì với cô, cô nhất định đều không nghe
lot.
Anh hít sâu một hơi thuốc lá.
Sau đó vươn tay dụi vào trong gạt tàn: “Dì Lý."
Dì Lý chạy nhanh tới: “Cậu Kiều."
“Lên xem cô ấy xem" Kiều Phong Khang im lặng một lát, mới có chút không được tự nhiên nói: “Tôi vừa mới đánh cô ấy, dì hỏi một chút xem, còn đau không. Thuận tiện... Nhìn xem có làm cô ấy bị thương không."
Dì Lý vô cùng kinh ngạc.
Lần trước cô Du bị thương, cậu Kiều vì chuyện này mà tức giận còn rành rành trước mắt, hiện giờ cậu Kiều lại tự mình ra tay đánh cô Du, vậy cô Du phạm phải lỗi nặng cỡ nào?
Dì Lý lên rồi. Kiều Phong Khang ở dưới lầu lại lấy một điếu thuốc ra, châm lửa.
Có chút sốt ruột.