⬅ Trước Tiếp ➡
“Ví dụ như?"
“Ví dụ như bình thường tớ đối với cha tớ vậy đó. Lúc ông ấy mệt thì đấm bóp lưng cho ông ấy, xoa bóp vai, lúc ông ấy khát thì rót cho ông ấy cốc nước, lúc ông ấy đói bụng thì nấu cho ông ấy bữa cơm. Tuy rằng chú ba của cậu không thiếu người nấu ăn cho, nhưng, cậu làm chính là tấm lòng của cậu. Lòng dạ có sắt đá hơn nữa, chỉ cần cậu kiên trì, từ từ cũng sẽ bị cậu làm cảm động mà thôi."
Du Ánh Tuyết thực sự không dám tưởng tượng hình ảnh mình đi nịnh nọt Kiều Phong Khang.
Sáng nay cô còn tỏ vẻ với anh, giờ lại đi nịnh nọt, không khỏi quá mất mặt. Hơn nữa, cũng không thể nào đoán trước Kiều Phong Khang sẽ có phản ứng gì.
“Hừ, tớ thấy cậu cũng không muốn học đại học Bắc An lắm. Được rồi, cậu vẫn nên ngoan ngoãn thi đại học An Lập đi!" Phùng Linh Nhi cười nhạo cô.
| Cô cắn răng một cái: “Mất mặt thì mất mặt! Mất mặt cũng tốt hơn thật sự học đại học An Lập! Hôm nay tan học tớ sẽ đi tìm Kiều Phong Khang!"
Tính tình của Du Ánh Tuyết luôn hấp tấp, nói làm là làm ngay.
Cô vừa về đến nhà đã chui vào phòng bếp.
Dì Lý sợ cô tự làm bản thân bị thương, cho nên đuổi theo sát: "Cô Du, trong phòng bếp nặng mùi dâu khói, cô đừng tự giày vò bản thân."
“Tôi đâu tự giày vò bản thân, dì Lý, dì ra ngoài đi, mặc kệ tôi." Du Ánh Tuyết đầy dì Lý ra ngoài.
"Sao tự nhiên cô lại tâm huyết dâng trào vậy hả?"
Du Ánh Tuyết không nói gì. Cô không thể nói mình vứt bỏ hết mặt mũi đi lấy lòng Kiều Phong Khang. Thật sự quá mất mặt.
Cho dù đã hạ quyết tâm muốn lấy lòng anh, nhưng trong lòng Du Ánh Tuyết vẫn vô cùng thấp thỏm bất an.
| Lúc Du Ánh Tuyết cầm theo cặp lồng giữ nhiệt tới tập đoàn Kiều Thanh, được Nghiệm Danh Sơn đưa vào thang máy, cô đã hối hận tới xanh ruột rồi. Theo ý chí sắt đá của Kiều Phong Khang, có lẽ sẽ không đặt trò trẻ con của cô vào mắt, lại càng không thể nào mềm lòng.
Trong lúc cô đang nghĩ ngợi, đột nhiên của thang máy mở ra, dừng lại ở tầng 88.
Bây giờ đã qua thời điểm tan làm bình thường, vì vậy cả tầng lầu vô cùng yên tĩnh, chỉ có vài phòng làm việc còn đang sáng đèn.
Đây là lần đầu tiên Dự Ánh Tuyết đến tập đoàn Kiều Thanh.
Cô cảm thấy bầu không khí xung quanh nghiêm túc đến mức khiến người ta tể cả da đầu, mang đến cho người ta cảm giác giống như của Kiều Phong Khang.
Bước chân của Du Ánh Tuyết không khỏi nhẹ hơn rất nhiều.
“Cô Du, cô vào đi, tổng giám đốc Kiều đang chờ bên trong."
Nghiêm Danh Sơn đưa cô tới trước văn phòng tổng giám đốc,
“Được." Du Ánh Tuyết gật đầu,
Tình hình hiện tại không còn đường lui nữa.
 
 
Làm cho tôi
Đưa tay gõ cửa, giọng nói của Kiều Phong Khang cách của truyền tới, cô liền đẩy cửa đi thẳng vào.
Bên trong, Kiều Phong Khang đang ngồi dựa vào sofa, ung dung nhìn cô. Ánh mắt quan sát cô cẩn thận rồi mới lạnh nhạt hỏi: "Có chuyện gì à?"
Con nhóc này luôn hận không thể cách xa anh ngàn mét, bây giờ lại chủ động tới cửa, anh nghĩ mãi mà không hiểu lý do.
Du Ánh Tuyết vừa định lên tiếng, cúi đầu xuống, vừa khéo nhìn thấy trên cái bàn trước mặt anh đặt mấy món ngon, buồn bực.
Vừa nhìn đã biết mấy thứ này đều được đặt từ khách sạn hạng sang, lại nhìn tay nghề của cô.
Đặt trước những món ăn này, căn bản là thua chị kém em.
Trong lòng Du Ánh Tuyết buồn bực, vô thức giấu cặp lồng giữ nhiệt ra sau lưng, sửa lại lời nói: “Được rồi, không có gì. Chỉ là cháu đi ngang qua nên đến xem thử thôi, bây giờ cháu đi ngay."
Có lẽ không còn lý do nào tệ hơn lý do này nữa.
Có quỷ mới tin. Kiều Phong Khang nhíu mày, hỏi: “Cháu cầm theo cái gì đấy?"
“Không có gì." Du Ánh Tuyết không chịu nói.
Ánh mắt anh quan sát cẩn thận hơn, gập ngón tay gõ bàn một cái: “Lấy tới cho tôi xem thử."
Du Ánh Tuyết đứng đấy không nhúc nhích. Kiều Phong Khang mới quét mắt nhìn qua, lòng cô đã rùng mình, đành phải ngoan ngoãn đưa đến.
| Vừa mở ra, đồ ăn bên trong đã trở nên lộn xộn thành một đống thật sự rất khó coi. Sắc mặt Kiều Phong Khang cũng xấu y như thế, mày rậm ghét bỏ nhíu chặt: “Tay nghề của đầu bếp trong nhà đi xuống như vậy từ bao giờ?"
Chi nhìn thôi đã không muốn ăn.
Du Ánh Tuyết cảm thấy cực kỳ mất mặt. Nịnh nọt cái gì chứ. Bây giờ đúng là để tên này chế giễu.
"Đúng vậy, đi xuống như thế đấy, dù sao cũng không phải cho chú ăn. Chú trả lại cho cháu." Cô thở phì phò muốn giành lại cặp lồng, đậy nắp lại.
Đây chính là tâm huyết của cô! Cà cha mẹ cũng không có cơ hội nếm thừ tay nghề của cô, là Kiều Phong Khang không có lộc ăn!
⬅ Trước Tiếp ➡