Hai người gần nhau như vậy khiến trái tim cô đập loạn lên, lo sợ bất an.
Phải biết rằng, tuy cô và Kiều Minh Đức đính hôn nhiều năm như vậy, nhưng hai người chưa từng nằm trên cùng một chiếc giường, khoảng cách quá gần như thế.
"Anh trảnh ra." Du Ánh Tuyết hoàn hồn, nắm chặt tay đẩy anh ra.
Đôi mắt cô vội vàng dời đi, không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Tình huống này... Quả kỳ lạ rồi...
Nhưng mà sức lực của cô, sao có thể đấu lại người đàn ông này?
Anh chẳng những không lùi lại, trái lại còn cúi người, càng dán sát hơn. Cô thậm chí có thể cảm nhận được tiếng tim đập như tiếng trống của người đàn ông, còn có...
Dưới bàn tay cô là cơ ngực rắn chắc của anh...
Cơ thể Du Ánh Tuyết cứng ngắc, khẩn trương tới mức đâm sâu móng tay vào trong da thịt.
Chỉ nghe giọng nói của anh trầm thấp vang lên bên tai: "Du Ánh Tuyết, đừng không biết trời cao đất rộng khiêu chiến tôi. Nếu không... Tôi sợ, kết quả cô sẽ không chịu nổi."
Giọng nói của anh rất nhẹ.
Thậm chí là dịu dàng, người ngoài nhìn, chẳng thấy có chút
không vui nào.
Nhưng lúc này Du Ánh Tuyết nghe ở trong tai, lại cảm thấy sống lưng lạnh toát, trong lòng bàn tay đây mồ hôi lạnh.
Nếu mình chọc giận anh, vậy sẽ có hậu quả gì?
Nhìn thẳng vào đôi mắt tà tứ thâm thúy của anh, hơi thở của cô dồn dập hơn, hoảng sợ nhắm mắt lại, đột nhiên không dám tưởng tượng.
Môi cô giật giật, muốn lớn tiếng phản bác anh, đối nghịch với anh. Nhưng cô sợ hãi, yết hầu thật sự khô khốc, không nói được một chữ nào,
Kiều Phong Khang lạnh lùng nhìn chằm chằm đôi mắt cô, cuối cùng đứng thẳng.
Cơ thể cao lớn đứng thẳng, bình tĩnh sửa áo sơ mi hơi lộn xộn, nói với vẻ sâu xa: "Nếu tò mò, cô có thể thử xem!"
Kiều Phong Khang mặc kệ Du Ánh Tuyết, bước ra ngoài.
Trong phòng, bầu không khí lập tức khôi phục như bình thường. Mấy người còn lại không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm.
Một lúc lâu sau Du Ánh Tuyết mới hoàn hôn từ trong cơn hoảng sợ. Cô đứng dậy, vội vàng chỉnh lại tóc, vẫn không dám nghĩ câu nói đó của Kiều Phong Khang là có ý gì.
Hậu quả sao? Anh có thể làm gì mình? Là nấu ăn, hay là chém ra rán?
“Giỏi lắm, không ngờ cô còn nhỏ tuổi như vậy, mà lá gan không nhỏ nhỉ!" Trần Thanh Tùng tiến lên phía trước, vỗ vai cô, trong giọng nói tràn ngập khen ngợi.
Du Ánh Tuyết không hiểu gì cả.
Hồ Minh Tuấn cũng giơ ngón cái lên khen ngợi cô.
Ở bên cạnh bạn
Lê Tiến Minh nhe răng: "Người dám sẵng giọng với anh Kiều cuối cùng cũng xuất hiện, sau này không ngừng cố gắng nhé! Nhìn đúng là quá sung sướng!"
" " Du Ánh Tuyết không nói gì.
Không ngừng cố gắng cái đầu anh ấy!
Trái lại anh ta rất sảng khoái, nhưng cô không biết nên ứng phó với Kiều Phong Khang thế nào!
Cuối cùng Du Ánh Tuyết cúi gằm đầu, ngượng ngùng rời khỏi câu lạc bộ “Vân Trang". Nghĩ tới mình là tới nói chuyện sửa nguyện vọng với anh, đến cuối cùng lại biến thành tranh cãi ầm ĩ một trận, cho nên cô cảm thấy rất bực bội.
Phùng Linh Nhi gọi điện thoại tới hỏi thăm tình hình.
Cô cúi gằm đầu: "Không đổi được.”
“Không phải chứ, chú ba cậu không dễ nói chuyện như vậy à?"
"Ừ" Du Ánh Tuyết rầu rĩ gật đầu.
Phùng Linh Nhi nói: “Cậu cũng đừng tức giận. Dù sao cách đăng ký còn nhiều thời gian như vậy, mấy ngày này cậu nên quấn lấy chú ba của cậu, lấy lòng chú ấy, nói không chừng chú ấy sẽ thay đổi quyết định."
Lấy lòng Kiều Phong Khang sao?
Du Ánh Tuyết hơi đau đầu.
“Cậu không biết chú ba tớ là ai đâu, muốn lấy lòng cũng cần phải
có dũng khí."
“Ồ, có khủng bố như cậu nói sao? Cho dù thế nào, cũng chỉ là người bình thường thôi."
Du Ánh Tuyết nhớ tới hình ảnh anh mới đe dọa mình, hừ lạnh: "Người bình thường cái gì, quả thực là diêm vương."