⬅ Trước Tiếp ➡
"Tôi nghĩ nên như vậy.” Ngôn Tiểu Nặc cười nhẹ, “Nếu như tôi nói với anh ta, tôi vốn dĩ không phải là Ngôn Uyển Cừ, cô đoán xem anh ta sẽ đối xử với các người như thế nào trong cơn giận dữ của anh ấy?"
Cậu Ngôn Ngọc Thanh sắc mặt không thay đổi, “Mày nói gì? Mày nói lại xem nào!”
"Tôi hôm nay đến đây, người đó cũng biết, xe của anh ta đang đậu ngoài kia" Ngôn Tiểu Nặc không quan tâm sắc mặt Ngôn Ngọc Thanh, nói tiếp: "Anh ta hôm nay đã để hàng của ông đi chưa?”
“Rốt cuộc mày muốn nói gì?” Ngôn Ngọc Thanh hạ thấp giọng, muốn bức ép người khác.
“Cậu không muốn chăm sóc bà ngoại, cháu cũng không muốn làm khó cậu, cậu hãy tìm một người hộ lý, chăm sóc tốt cho bà, sự việc này cháu sẽ giữ kín cho cậu, còn nếu như cậu không làm, vậy thì cháu đành phải đi tìm người tối qua nói chuyện!" Ngôn Tiếu Nặc nhẹ nhàng, đôi mắt lạnh băng.
“Nha đầu thối này, đồ vô học!” Lý Tịnh tức giận đến nỗi mặt trắng bệch, nghiến răng định xông lên đánh cố.
Ngôn Tiểu Nặc rất nhanh đã tránh được, Ngôn Ngọc Thanh giữ cánh tay Lý Tịnh lại, nặng nề trả lời: “Tôi đồng ý với cô”
 “Vậy cậu còn không mau đi nhanh đi? Cháu muốn trước 7 giờ tối nay phải gặp được người hộ lý đó, nếu không gặp được cháu sẽ trở về làm sáng tỏ chuyện này, đến lúc đó xem các người chịu đựng như thế nào!” Ánh mắt Ngôn  Tiểu Nặc càng trở nên lạnh lùng.
Ngôn Ngọc Thanh nhìn bóng dáng nhỏ nhắn mảnh khảnh của cô, giận dữ nghiến chặt răng, Lý Tịnh và Ngôn Uyển Cừ nhìn sắc mặt ông ta, không dám nói  một lời.
 “Cậu còn không mau đi tìm người hộ lý tốt nhất tới đây?” Ngôn Ngọc Thanh vừa nghĩ đến việc sẽ phải tốn rất nhiều tiền, lồng lộn điên cuồng chỉ tay vào Ngôn Uyển Cừ: “Nếu không phải do đứa con gái hư hỏng này, ta đã không phải tốn nhiều tiền như vậy?”
 Lý Tịnh và Ngôn Uyển Cừ nhìn sắc mặt như muốn ăn thịt người của ông ta, không dám nói câu gì, lập tức đi tìm hộ lý.
Ngôn Tiểu Nặc nhìn cảnh này, trong lòng chỉ thấy bị ai, cô xách nước lọc trở về phòng bệnh.
Cô trêu chọc phải kẻ bá
 Bà ngoại vẫn chưa tỉnh dậy, Ngôn Tiểu Nặc thấy vẫn còn sớm, cô muốn về nhà làm chút đồ ăn để mang đến.
 Nhưng mà xe của người đó còn đang đỗ ở bên ngoài, cô lại không muốn trở về nhà của mình, nghĩ đi nghĩ lại, tốt hơn hết là cô đến quán ăn mua chút đồ ăn vệ.
“Cô Ngôn, quay về bây giờ sao?” Người lái xe thấy cô đi vội ra ngoài, có chút kì lạ.
Ngôn Tiểu Nặc đáp: “Không, bây giờ đến quán ăn”
"Cô Ngôn, chủ tịch đã dặn rồi, từ giờ cô sẽ sống trong lâu đài Đế Chi, những người phục vụ trong lâu đài, cô cử tùy ý sai khiến” Người lái xe cười nói.
“Lâu đài Để Chi?" Ngôn Tiểu Nặc ngạc nhiên kêu lên.
“Vâng, đúng vậy?” Lái xe đạp, xe chuyển làn, chạy thẳng về hướng lâu đài Đế Chi
Ngôn Tiểu Nặc xuống xe, lâu đài Để Chi trong huyền thoại, xây dựng theo kiến trúc Gỗ - tích, những ngọn tháp cao chọc trời, nguy nga tráng lệ, cô đứng trước cổng lớn, có chút ngượng ngùng.
"Người tối hôm qua là?” Ngôn Tiểu Nặc cảm thấy trong giọng nói của mình có chút run rẩy.
Tổng giám đốc tập đoàn Đế Quốc, anh Mặc Tây Quyết" Giọng nói của người lái xe mang một sự cung kính đặc biệt.
 Ngôn Tiểu Nặc rất lâu sau mới lấy lại được tinh thần, cô đã dính phải một nhân vật như vậy, giờ sao cô có thể bỏ trốn đây?  Bây giờ, bà đang bệnh nặng.
Cô mạnh dạn đi thẳng vào, không có lòng dạ nào thưởng thức những cảnh đẹp trên đường đi, chỉ hỏi khẽ: “Nhà bếp ở đâu?”
“Cô Ngôn có phải muốn nấu cơm không ạ? Có cần chúng tôi giúp đỡ không?" Một người phụ nữ nhiệt tình hỏi cô, cô có biết nấu cơm không vậy?
Ngôn Tiểu Nặc lắc đầu từ chối: “Không sao, để tôi tự làm." Khẩu vị của bà cô là người rõ nhất, bây giờ bà đang cần tẩm bổ, tốt nhất phải tự tay cô làm.
Người phục vụ nữ ngây ra, người thiếu nữ xinh đẹp trước mặt thực sự biết nấu ăn.
Ngôn Tiểu Nặc không cần giải thích gì, chỉ tập trung vào công việc của mình, cô hầm canh cá chép và nấu cháo kế đỏ, đều là mấy món bổ máu, có lợi
Cô bị dọa một trận, vội vàng giãy giụa đứng dậy.
Mặc Tây Quyết lập tức bế cô trở lại chiếc giường lớn trong phòng, Ngôn Tiểu Nặc nhớ lại những hình ảnh tối qua, xấu hổ đến chết, buột miệng nói: “Mặc, đừng!"
 “Đừng cái gì?" Mặc Tây Quyết về cằm, đôi mắt đầy mỉa mai, “Cô sớm đã bị  bán cho tôi rồi, cô không có quyền nói “không”!”
 Ngôn Tiểu Nặc bị anh ta làm nhục, một cú thúc mạnh vào giữa, cô hét lớn: “Bỏ tôi ra! Đau quá!”
“Không nghe lời cô sẽ càng đau hơn đó!” Mặc Tây Quyết cười lạnh lùng, không có ý thương hoa tiếc ngọc.
 Ngôn Tiểu Nặc đau đến không nói nên lời, rất lâu sau đó, cô nằm trên giường với đôi mắt trống rỗng, như thể đã chết.
Chương thứ 3: 
Ngôn Tiểu Nặc ngây người nhìn ánh sáng chói lóa của chiếc ga bằng lụa, bỗng dưng một cơn đau dạ dày ập đến, cô mới biết mình đã đói bụng lâu rồi.
Bà ngoại đã từng nói với cô, dù người khác không thương mình, thì cũng phải tự yêu thương lấy bản thân.
Kéo chiếc chăn định đứng dậy, cơn đau nóng rát trên cơ thể khiến cô kêu lên.
Mặc Tây Quyết nghe thấy tiếng động, lấy khăn tắm quấn quanh người mình, bước ra từ phòng tắm, nhìn thấy cô đang xuống giường, lạnh lùng hỏi: "Đi đâu?"
Thân hình hoàn hảo của anh, chỉ có một chiếc khăn tắm quấn quanh eo, mái tóc màu hạt dẻ còn ướt nước, đối mặt với màu sắc sâu thẳm như màn đêm đang nhìn mình.  Ngôn Tiểu Nặc thấy tim mình đập mạnh hơn, cùng lúc đó, một tiếng lục bục phát ra từ bụng, mặt cô bỗng đỏ lên, cúi đầu bước đi.  Dáng vẻ bối rối của cô làm Mặc Tây Quyết bật cười: "Đói rồi sao?"
"Ừm, tôi đi xuống nấu ít đồ ăn” Ngôn Tiểu Nặc nhặt quần áo ở dưới đất lên, mới phát hiện quần áo đã bị anh ta vò nát thành một đống.
Anh ném cho cô một chiếc sơ mi của mình, sau đó mở tủ và lấy quần áo mặc.
⬅ Trước Tiếp ➡