"Cô ấy tên là Phó Cảnh Dao” Ngôn Tiểu Nặc không vui trả lời, “Em ở lớp 1, cô ấy học ở lớp 2"
"Ồ, hoá ra là vậy, cô ấy là em của Phó Cảnh Thâm” Mặc Tử Quyết nói thêm một câu, "Mục đích của cô ấy rất bình thường, em có thể yên tâm qua lại với cô
ay."
"Em biết." Mặc Tử Quyết thảy điệu bộ giận giữ của cô tự nhiên trong lòng có gì đó vui vẻ nói: "Vì vậy liệu anh có thể hiểu thành rằng em thích anh?"
Ngôn Tiểu Nặc kinh ngạc mở to miệng, rốt cuộc đây là phản ứng gì vậy? “Lẽ nào đây là?" đôi mắt của Mặc Tây Quyết chớp chớp. "Anh nhìn đầu ra thể?" Ngôn Tiểu Nặc lập tức hỏi.
“Vậy em vội vàng biểu lộ mục đích của em với anh làm gì?” Mặc Tử Quyết nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc của cô, “Nói với một người con trai mục đích bình thường , đó chính là thể hiện lời mời rất là rõ ràng.”
Ngôn Tiểu Nặc suýt nữa thì ngất.
ANH ẤY KHÔNG ĐẾN NỖI X
Tâm trạng của Mặc Tây Quyết tóm lại là quá tốt, anh cúi đầu vào tai cô nói thủ thỉ: “Ngôn Uyển Cừ, em thật sự rất đáng yêu, anh phát hiện càng ngày anh càng có hứng thú với em”
Ngôn Tiểu Nặc lập tức ngồi lại nghiêm chỉnh, đừng có mà doạ cô ấy, cô ấy rốt cuộc đáng yêu ở chỗ nào, cô ấy sửa là được!
Ngay lúc này, điện thoại của Mặc Tử Quyết vang lên, Ngôn Tiểu Nặc liền nghe thấy giọng của anh ấy đột nhiên trở lên lạnh lùng “Toàn là tiệc vớ vẩn, tôi không đi!" nói xong, anh ta liền vứt điện thoại sang một bên ôm chặt lấy Ngôn Tiểu Nặc.
"Là việc công sao?" Ngôn Tiếu Nặc nhìn anh cẩn trọng hỏi, tốt nhất là việc công mong anh ta sớm rời đi.
Khoé miệng của Mặc Tây Quyết hiện lên một nụ cười: “Em đang quan tâm anh sao?"
Ngôn Tiểu Nộc lập tức ngậm chặt miệng lại. "Phó Cảnh Thâm gọi điện tới nói có tiệc gia đình, tiệc gia đình anh ta thì liên quan gì đến anh” Mặc Tử Quyết nhẹ nhàng nói.
Ngôn Tiểu Nặc thở phào nhẹ nhõm, ngộ nhỡ Phó Cảnh Dao nổi máu lên nhắc đến cô thì cô không biết nên giải thích thế nào với Mặc Tử Quyết.
“Ngôn Uyển Cừ, anh đói rồi, đi nấu cơm cho anh ăn đi" Mặc Tử Quyết nhẹ nhàng thơm lên tai cô.
Ngôn Tiểu Nặc chợt giật mình vội vàng nói: "Được, nhưng anh ôm em thế này em làm sao đi vào phòng bếp được?
Mặc Tử Quyết vẫn không buông tay, đôi mắt sáng lên, “Em vừa hay nhắc nhở anh." Ngôn Tiểu Nặc thấy ánh mắt phát sáng của anh ấy có chút sợ hãi, “Em nhắc anh điều gì?”
“Anh ôm em đi, tiện xem em nấu cơm thế nào" Mặc Tây Quyết không cần giải thích liền bế Ngôn Tiểu Nặc vào bếp rồi buông cô ấy xuống.
Ngôn Tiểu Nặc cúi xuống thấy đôi tay anh đang ôm gọn vào vòng eo của cô, cô chỉ cảm thấy toàn thấy mềm đi, “Anh ôm em thế này sao em có thể nấu cơm đây?”
“Không vội" Mặc Tây Quyết cười , “Cứ từ từ, anh có thể đợi." “Không phải anh đói rồi sao?" Ngôn Tiểu Nặc nheo lông mày, người con trai
này là đại danh từ mâu thuẫn sao?
“Ngôn Uyển Cừ, anh phát hiện em rất quan tâm đến anh.” Cằm của Mặc Tử Quyết chà vào đầu cô, mùi thơm nhẹ trên tóc cô làm anh cảm thấy rung động.
Ngôn Tiểu Nặc cố gắng kìm nén sự thôi thúc muốn đạp cho anh ta một cái, cô kiêng gót muốn mở cửa tủ trên đầu.
Tay cô chưa chạm vào cánh tủ thì Mặc Tử Quyết đã sớm mở cánh tủ ra rồi, một giọng trầm thấp vang lên trên đầu cô, “Em làm chỉ mất sức, để anh mở
cho"
Ngôn Tiểu Nặc đứng lặng đi rồi nghe thấy giọng anh ấy: “Em muốn lấy cái
gi?"
“Súp lơ"
Mặc Tử Quyết tìm một hồi lâu rồi cầm một bó rau cải đưa cho cô, “Là cải này sao?"
Miệng của Ngôn Tiểu Nặc hé ra rồi lại đóng lại, mất một lúc mới nói: “Đây là rau cải."
"Không phải đều là rau sao?" Mặc Tây Quyết bĩu môi rồi vứt bó rau vào chỗ
ců.
Ngôn Tiểu Nặc nhẹ nhàng lườm anh ta một cái, ngước đầu lên tự tìm rồi nói: "Hoả ra chỉ sót lại mỗi rau cải rồi, em cần đi mua chút rau"
“Mua rau?” Mặc Tây Quyết ngạc nhiên, “Để anh bảo quản gia Duy Đức chở một xe qua đây, em không cần phải ra ngoài nữa”
Ngôn Tiểu Nặc không có gì để nói, “Chở một xe qua đây, ăn không hết để hỏng hết thì thật lãng phí
Mặc Tây Quyết nói: "Ở đây có phòng lạnh”
Ngôn Tiểu Nặc cười bảo: “Rau phải ăn tươi mới ngon" Nói xong, cô quay người ra bếp , chuẩn bị đi mua đồ. “Em định đi đâu?” Mặc Tây Quyết vội vàng hỏi.
“Đi mua rau” Ngôn Tiểu Nặc đang đứng trước cửa nhà thay giày, thì nhìn thấy Mặc Tây Quyết cũng đi tới thay giày, “Anh làm gì vậy?"
“Cùng em đi mua rau” Mặc Tây Quyết đáp.
“Em tự đi được rồi" Ngôn Tiểu Nặc đáp, “Em đi một lúc rồi về liền, ngay gần đây có một siêu thị."
Mặc Tây Quyết đáp: “Anh phải đi cùng em, em lên lớp thôi mà cũng làm quần áo dính bẩn, chân tay vụng về, anh không yên tâm.”