Tiếp ➡
Tiểu tam khiêu khích (1)
Quán cafe Earl.
Bụp, một tờ giấy kiểm tra của bệnh viện nào đó ở thành phố S đập xuống bàn.
Đôi con ngươi của Lạc An Ninh co rút lại, cô có chút lúng túng, sau đó tao nhã bưng cà phê ở phía trước lên, nhấp một ngụm, đôi mắt đẹp long lanh nhìn người phụ nữ ngạo mạn ở phía trước.
Lý Vi thận trọng lấy tay che đi chiếc bụng chưa lộ rõ của mình, đắc ý nhìn cô kiêu ngạo nói: “Tôi mang thai đứa con của anh Vinh, cô ngồi ở vị trí mợ Vinh đã đủ lâu rồi, bây giờ cũng nên nhường lại vị trí đó cho người nên ngồi vào mới đúng chứ.”
“Cô muốn thay thế tôi?” Lạc An Ninh cười nhạt. Khuôn mặt quốc sắc thiên hương vô cùng bình tĩnh, không thể nhìn ra được cảm xúc của cô.
“Nếu cô biết điều thì không cần tôi nói cô cũng biết nên phải làm gì.”
Bộ dạng lên mặt dạy người của Lý Vi khiến Lạc An Ninh buồn cười.
Bây giờ cô ta đang muốn khiêu khích cô, lấy đứa trẻ ép cô phải rút lui?
Thật không biết nên nói cô ta ngây thơ hay ngu ngốc!
Lẽ nào cô ta không biết hôn nhân của cô và Vinh Viêm là do ông cụ Vinh tác thành sao, kể cả Vinh Viêm cũng không dám chống lại ông cụ Vinh cơ mà.
Sắc mặt của Lạc An Ninh không hề thay đổi, cô thoải mái nhấp một ngụm café. Lúc này mới từ từ lấy một tấm thẻ trong chiếc túi bạch kim kiểu dáng mới nhất ra, đẩy tới trước mặt cô ta: “Cầm lấy đi, mua ít thuốc bổ mà bồi bổ cơ thể, tốt nhất là thay cậu chủ Vinh sinh thật nhiều con vào, chẳng phải là mẹ có vinh hiển nhờ con hay sao?”
Lý Vi nghĩ tới Lạc An Ninh biết tin này ngay lập tức sẽ có hàng nghìn phản ứng, nhưng không ngờ cô lại bình tĩnh như thế, không khỏi nghi ngờ nhìn cô: “Tôi mang thai rồi, cô không tức giận sao?|
“Nếu tôi tức giận mà có thể khiến đứa bé trong bụng cô biến mất, vậy thì, tôi tức giận.”
Ra khỏi quán cafe, ánh nắng chói chang xuyên thẳng khiến cô không thể mở nổi mắt, rõ ràng đang là mùa hè sao cô lại cảm thấy lạnh gáy thế nhỉ?
Hai năm trước, đám cưới thế kỷ chấn động cả đất nước, không ai biết, không ai hiểu thái tử gia của Quốc tế Bách Nạp đã bỏ ra một khoản tiền trên trời đồ sính lễ để đón rước Lạc An Ninh.
Đám cưới đỉnh cao này khiến nhiều người ghen tị, nhưng cũng chẳng có ai biết đằng sau cuộc hôn nhân ngất trời này lại là giao dịch không chính đáng?
Đúng vậy, hôn nhân của cô và Vinh Viêm chỉ là một cuộc giao dịch.
Ngay từ lúc bắt đầu cô đã biết đây là cuộc hôn nhân không có tình yêu, đợi sự việc chín muồi kết thúc, bất kỳ ai trong bọn họ đều có thể đưa ra đề nghị li hôn.
Vinh Viêm, là chồng hợp pháp của cô, nghe nói anh có thói quen ưa sạch sẽ tới biến thái, trong vòng ba mét không cho phép phụ nữ lại gần.
Chính vì điều này, cô đoán sau khi kết hôn cô sẽ không bị anh cắm sừng, cho nên mới nghe theo ý của ông Viêm mà kết hôn.
Không ngờ, tên khốn kia lại làm một kẻ thứ ba mang bầu!
Thật là quá sỉ nhục người khác rồi!
Quay trở lại biệt thự, vừa vào tới cửa, thím Lý quản gia đã đi tới, cười nói: “Mợ chủ, vừa rồi trợ lý Hứa có gọi điện về, nói tối nay cậu Vinh sẽ về nhà ăn cơm. Mau mau mau, cô mau đi trang điểm một chút đi, tranh thủ để tối này cậu Vinh ở lại.”
Kết hôn hai năm, cô chỉ gặp Vinh Viêm có vài lần, có thể đếm được trên đầu ngón tay, chẳng trách thím Lý cứ sốt ruột thay cô.
Nhưng, thím Lý coi cô là cái gì vậy, phi tần thời cổ đại mong chờ được hoàng thượng ân sủng sao?
Lạc An Ninh cô không mất giá thế đâu!
Lạc An Ninh đau đầu vỗ trán: “Thím Lý, tôi biết rồi. Thím bận việc của thím đi, tôi lên lầu nghỉ một lát.”
Thím Lý cười vỗ võ tay của cô, sau đó xoay người đi vào trong bếp bảo đầu bếp làm việc của mình. Lạc An Ninh lên lầu thì gọi điện thoại cho Lục Mặc Mặc.
…..
…..
Tiểu tam khiêu khích (2)
“An Tiểu Ninh thân mến, nhớ mình à?” Giọng nói vui vẻ của Lục Mặc Mặc vang lên.
“Nhớ cái đầu cậu ấy! Ra ngoài, uống rượu với mình.” Lạc An Ninh vừa gọi điện thoại, vừa tìm bộ quần áo lát nữa sẽ mặc để ra ngoài.
Nực cười, cô không muốn ăn cơm cùng bàn với kẻ khốn nạn cho cô đội mũ xanh đâu. Cô ghê tởm tới buồn nôn.
Lục Mặc Mặc thầm nói: “An Tiểu Ninh, cậu thật biết làm mình đau lòng. Mặc dù mình cũng rất muốn cùng uống rượu với cậu, nhưng mình….”
“Tóm lại cậu không thể đi cùng mình đúng không?”
“An Tiểu Ninh, cậu thật thông minh!”
“Đừng có nịnh, mình không bị lừa đâu.” An Ninh bĩu môi, “Nhưng điều cậu nói quả thực là như vậy.”
Lục Mặc Mặc: “……..”
Là ai nói không bị mắc lừa chiêu này hả?
Cúp điện thoại, cô lại hẹn Mạc Tiên Ca. Hai người chốt xong địa điểm và thời gian, cô nhanh chóng thay đồ, hùng hổ lao ra khỏi biệt thự.
Mặc kệ tiếng gọi vô cùng đau đớn của thím Lý ở phía sau cũng không quay đầu lại.
Hoàng Thành, quán rượu sa hoa nhất thành phố S.
Tiếp ➡