Nửa đêm, Lạc An Ninh tỉnh lại, đầu óc vẫn mơ màng, bụng hơi đói, miệng rất khát, cô nhanh chóng đi xuống lầu tìm đồ ăn.
Trong tủ lạnh còn có canh và vài món ăn, Lạc An Ninh đỡ đầu vẫn đang quay cuồng, rót một cốc nước, sau đó cầm đũa, cũng không hâm lại thức ăn mà đơn giản cứ thế ăn luôn.
Ăn một lúc, bụng không còn cồn cào nữa, cô buông đũa, lại trở về phòng tiếp tục ngủ.
Sau đó, vừa ngủ được một lát thì bắt đầu thấy mình nóng lên một cách khó hiểu, trong cơ thể giống như có một ngọn lửa đang bùng cháy.
Vinh Viêm vốn ngủ không sâu, một chút tiếng động cũng sẽ khiến anh tỉnh dậy. Vì thế, lúc cửa phòng ngủ bị đẩy ra, anh liền mở mắt.
Trong bóng tối, thấp thoáng có thể nhìn thấy một bóng hình gầy gò đang chầm chậm đi về phía giường ngủ, bước chân có chút nặng nề không chắc chắn, có thể nghe thấy hơi thở nặng nề trong bầu không khí yên tĩnh.
Người giúp việc không dám tự ý đi vào phòng ngủ của anh, người dám làm vậy ngoài người phụ nữ đang chết Lạc An Ninh ra thì còn ai?
Bụp một tiếng, anh mở đèn.
Ánh đèn pha lê màu vàng sang trọng bật sáng, khuôn mặt xinh đẹp quốc sắc thiên hương của Lạc An Ninh xuất hiện trước mặt anh, nhìn bộ dạng không đúng lắm của cô, Vinh Viêm nhíu mày: “Lạc An Ninh, em làm loạn đã đủ chưa?”
Lạc An Ninh mơ màng đi về phía anh, sững sờ loạng choạng, giống như người say rượu, đi còn không vững…
Cô trông có vẻ rất nóng, tay còn đang cởi bỏ quần áo của mình…sau đó bổ nhào lên Vinh Viêm, hai tay ôm chặt lấy anh, hôn loạn xạ lên người anh, “Nóng…nóng quá…”
Tay của Vinh Viêm vừa chạm tới da thịt lõa lồ của cô liền biết tại sao cô lại có chút khác thường.
Trạng thái của cô, hiển nhiên là trúng thuốc!
Không đợi anh nghĩ ngợi thêm, Lạc An Ninh đã hoàn toàn mất hết lí trí, tới lui trên người anh…
“Lạc An Ninh, tránh ra, bảo thím Lý đưa em đến bệnh viện!”
“Nóng…”
“Lạc An Ninh….em….” Vinh Viêm còn chưa nói hết lời thì môi đã bị chặn lại.
Cả người Vinh Viêm cứng đờ, ánh mắt toát lên vẻ kinh ngạc…
Vinh thiếu trước giờ không phải là người chịu áp chế chính mình. Người phụ nữ này anh không bài xích, cô lại còn là vợ của anh, thịt mỡ dâng tới tận miệng, anh không thể không ăn.
….
….
Tiểu tam khiêu khích (6)
“Lạc An Ninh, em đừng hối hận nhé!”
Anh nghiến răng nghiến lợi nói.
Sau đó.
Khóe mắt của Lạc An Ninh rơi lệ, khóc trong đau khổ.
Đêm dài, ánh trăng lưỡi liềm ẩn mình trong mây.
Đau quá, cả người như bị tháo rời rồi lại được lắp lại với nhau, đau ê ẩm, thậm chí hai chân….
Lạc An Ninh mở to mắt, run rẩy cúi đầu xuống nhìn mình.
“A…tên khốn nào lại ăn bà sạch sẽ thế này!!”
Vinh Viêm bị tiếng hét làm tỉnh giấc, khuôn mặt thoáng qua một chút tức giận, anh không chút do dự đưa chân đạp người phụ nữ đang la hét xuống giường.
Ầm một tiếng, thế giới cũng trở nên yên lặng.
Cậu chủ Vinh hài lòng nhếch môi, lại nhắm mắt tiếp tục ngủ. Lạc An Ninh bị đạp xuống giường còn chưa kịp phản ứng lại, đợi tới khi nhìn rõ đồ đạc xung quanh không phải là phòng ngủ của mình, lúc này mới trở nên hoảng loạn.
Cô cẩn thận tựa đầu vào thành giường, sau khi nhìn rõ tên khốn nào nhân lúc cô uống say mà chén sạch mình, Lạc Anh Ninh liền tức giận!
“Vinh Viêm! Tôi muốn giết anh!” Ở bên ngoài làm tiểu tam mang bầu còn đội nón xanh cho cô cũng thôi. Lại còn dám cưỡng hiếp cô một cách vô liêm sỉ thế nữa!
Không tranh màn thầu chỉ tranh khẩu khí*, hôm nay cô sẽ xả cơn tức vì sự trong trắng của mình.
*不争馒头争口气hiểu nôm na là nếu ai coi thường bạn thì bạn hãy cố gắng để người khác nhìn thẳng vào bạn.
Cô nhảy bổ lên giường, hai tay tóm chặt lấy cổ người đàn ông, Vinh Viêm mở to mắt, liếc nhìn cô một cái, đôi chân dài khẽ nhấc lên, cô lại bị đá bay sang một bên.
“Lạc An Ninh, nhớ cho kỹ, tối qua là em cưỡng ép tôi. Không phải tôi cưỡng ép em, OK?”
“Anh…anh nói gì? Tôi có đói thế nào cũng không chọn anh…” Lạc An Ninh bỗng nhận ra mình nói quá lời, nhanh chóng bịt miệng lại, mở to mắt nhìn anh.
Đôi môi đỏ mọng như san hô của Vinh Viêm nhếch lên, anh cười xấu xa: “Lặp lại lời cô vừa nói cho tôi một lần nữa?”
“Vừa rồi tôi có nói gì sao? Có sao? Sao tôi không nhớ nhỉ….” Vừa nói, mắt liền đảo tròn, máu chóng tìm lối thoát thân.
Nói đùa, bảo cô nói lại một lần nữa là cô sẽ nói chắc, tưởng cô ngốc à?
Nói một lần có thể là bị lừa, nhưng nói đến lần thứ hai thì thật sự bị chập mạch rồi, có ai tự dồn mình vào đường chết đâu?