⬅ Trước Tiếp ➡
Thím Lý nghe giọng nói của cô nghiến răng nghiến lợi, bà lùi về sau một bước: “Mợ chủ, tôi cũng vì muốn tốt cho cô thôi. Cô xem cô và cậu Vinh kết hôn hai năm rồi, ở chung phòng tới một lần cũng không có, nếu không mang thai một đứa bé, sợ là địa vị cũng khó giữ…”
“Tôi còn không sợ thím sợ cái gì? Hơn nữa, ai bảo thím lo lắng làm gì, thím có biết vì sự tự ý của thím mà hại tôi tới mức thảm thế nào không?!” Chỉ cần nghĩ tới tối qua cô chỉ đói bụng đi tìm chút đồ ăn lại dẫn đếnchuyện hoang đường đó với Vinh Viêm, trong lòng không nhịn được mà hoảng.
Thím Lý bị bị cô nói cho một trận đứng im tại chỗ. Bà cũng chỉ muốn tốt cho hai người họ, không ngờ lòng tốt lại gây ra chuyện xấu, "Mợ chủ, tôi xin lỗi. Là tôi tự ý làm mà không xin ý kiến. Tôi đảm bảo với cô, sẽ không có lần sau nữa đâu.”
Có lẽ vì giọng điệu ăn năn của thím Lý, đã khiến cô không thể tiếp tục trút giận được nữa, cô lại tiếp tục ngồi xuống, bắt đầu cầm dao nĩa ăn sáng: “Được rồi, những việc như thế sau này đừng có làm nữa.”
Cô biết thím Lý vì muốn tốt cho cô, nhưng nếu không có chuyện như thế xảy ra, cô sẽ không mất đi sự trong sạch của mình.
“Tôi biết rồi, mợ chủ.”
.......
"Anh Vinh, anh tìm em?"
Lý Vi rụt rè nhìn người đàn ông cao quý đẹp trai vô song trước mặt, âm thầm đè nén sự vui sướng trong đáy mắt.
Vinh Viêm kẹp điếu thuốc đang cháy giữa hai ngon tay, một tay cầm chiếc bật lửa màu bạch kim, thỉnh thoảng lại đánh lửa, Hứa Chí Viễn đứng ở bên cạnh anh, đợi lệnh bất cứ lúc nào.
Thời gian trôi qua, Vinh Viêm lại không có ý định nói gì, Lý Vi như bị giày vò, cô ta cắn cắn môi đi về phía người đàn ông: “Anh Vinh, anh tìm em có việc gì?”
Cô ta vừa mới đi được một bước, ngay lập tức bị vệ sĩ chặn lại, nói: “Vinh thiếu cũng là cô có thể lại gần được sao!”
Lý Vi không can tâm nhìn Vinh Viêm, rồi ngoan ngoãn lùi lại một bước, đúng vậy, làm sao cô ta lại có thể quên người đàn ông trước mặt này có tính ưa sạch sẽ, không cho phép phụ nữ lại gần mình trong vòng ba mét.
Bệnh sạch sẽ của anh, chỉ nhằm vào phụ nữ mà thôi.
“Trợ lý Hứa, cậu tới nói với cô ta.”  Vinh Viêm từ tốn hút điếu thuốc, đôi mắt khẽ nheo lại trong làn khói mờ ảo, mang theo sự quyến rũ tới chết người.
Hứa Chí Viễn nhận lệnh, sau đó nói với Lý Vi: “Cô Lý, ba giờ chiều qua, quán café Earl, cô có nói gì với mợ chủ nhà chúng tôi không?”
….
Nhìn thấu trò lừa đảo, đánh tiểu tam (1)
Lý Vi giật mình, nhanh chóng phản ứng lại, phủ nhận nói: “Không có, tôi không nói gì với Lạc An Ninh cả. Chỉ là chúng tôi tình cờ gặp nhau nên nói chuyện một chút với nhau thôi. Sự việc không như các anh nghĩ đâu.”
“Thật không? Vậy tờ giấy chứng nhận mình mang thai mà cô đưa mợ chủ xem, cô giải thích thế nào.”
Lý Vi mím môi, không phải Vinh thiếu không muốn gặp Lạc An Ninh sao?
Theo như cô ta điều tra, hai người họ kết hôn hai năm rồi, số lần gặp gỡ nhau rất ít, đừng nói tới chuyện có tình cảm gì đó với nhau.
Nhưng bây giờ, tại sao chuyện cô ta làm hôm qua, hôm nay lại bị cậu chủ Vinh biết?
“Sao không nói gì?” Vinh Viêm hết kiên nhẫn, đứng lên đi tới bên cạnh cửa sổ nhìn phong cảnh bên dưới chân mình.
Vừa nghĩ tới người phụ nữ chết tiệt Lạc An Ninh kia, anh lại không vui.
Chir vì một chuyện không có căn cứ mà cô lại muốn đội nón xanh cho anh, đúng thật là không sợ chết!
“Cậu chủ Vinh, tôi thực sự không nói gì với Lạc An Ninh cả…”
“Xem ra cô vẫn chưa nhận thức được tính nghiêm trọng của vấn đề. “Hứa Chí Viễn đẩy cặp kính gọng vàng trên mũi, vẫy tay với vệ sĩ áo đen.
Vệ sĩ đi tới bắt lấy Lý Vi, ngay lập tức Lý Vi trở nên hoảng sợ, vội vàng cầu xin người đàn ông đang đứng trước cửa sổ: “Cậu chủ Vinh, tôi sai rồi, tôi không nên nói năng bừa bãi trước mặt Lạc An Ninh. Chỉ là tôi nhất thời bị ma quỷ ám ảnh, mới nói lung tung như vậy, xin anh hãy cho tôi một cơ hội, được không?”
Vinh Viêm không nói gì, bóng lưng lạnh lùng tàn nhẫn, Hứa Chí Viễn đã theo Vinh thiếu bao nhiêu năm, anh không cần nói gì anh ta cũng đoán ra được.
“Tên húy của mợ chủ là thứ cô có thể gọi sao? Dẫn xuống, nếu không nhận được sự tha thứ của mợ chủ, vậy thì cứ mang tới Đường Môn xử lý.” Hứa Chí Viễn nói xong, Lý Vi khóc thét lên cầu xin.
Ai mà không biết Đường Môn là tổ chức xã hội đen lớn nhất Châu Á, thậm chí tổ chức xã hội đen Châu Âu cũng phải kiêng nể. Mà thái tử gia của Đường Môn lại là Đường Triều là bạn từ nhỏ với Vinh thiếu, vào Đường Môn đồng nghĩa với việc chui vào quan tài, cách cái chết không xa.
Sau khi Lý Vi bị mang đi, lúc này Vinh Viêm mới cong khóe miệng, nở một nụ cười có chút hài lòng, người phụ nữ chết tiệt Lạc An Ninh kia sẽ không còn nghĩ tới chuyện đội nón xanh cho anh nữa đâu nhỉ?
 ………………………………………………………………………………………………
Biệt thự.
Lạc An Ninh vẫn còn đang ngủ trưa trong phòng thì bị tiếng khóc đứt đoạn làm tỉnh.
Tối qua bị Vinh Viêm giày vò đủ lắm rồi, bây giờ cô cần phải ngủ bù nhưng lại bị người ta đánh thức cho nên khó tránh khỏi nổi trận lôi đình.
Cô lạnh mặt đẩy cửa phòng ngủ đi xuống lầu, nhìn thấy Lý Vi trong phòng khách khóc lóc thê thảm, Lý Vi vừa nhìn thấy cô đi xuống, hai mắt sáng lên như hai ngọn đuốc.
Lạc An Ninh bỗng cảm nhận có chút ớn lạnh, ánh mắt nhìn về phía thím Lý hỏi : “Có chuyện gì vậy? Ai cho cô ta vào đây đấy?”
“Là Vinh thiếu dặn trợ lý Hứa dẫn cô ta tới đây, nói là tới xin lỗi mợ chủ.” Thím Lý nói.
Hứa Chí Viễn đẩy cặp kính gọng vàng trên sống mũi, cười nói: “Mợ chủ, hôm qua trong quán café Earl, những lời của cô Lý nói với cô đều là hư cấu. Vinh thiếu chưa từng đụng chạm tới cô ta, dù sao chuyên cô ta mang thai hay không đều không có chút dính líu tới Vinh thiếu.”
Lạc Anh Ninh nghi ngờ nhìn Lý Vi một lát, ý nhị ngáp một cái, ngón tay thon dài lau đi nước mắt sinh lý, cô đi đến ghế sofa ngồi xuống, “Anh nói là, tôi bị cô ta lừa à.”
“Sự thực là, đúng là như vậy “Hứa Chí Viễn trả lời.
……
⬅ Trước Tiếp ➡