“Không đời nào! Chuyện này quá bất công, chị đã nói Hoàng Tuấn Khải sẽ không để tâm đến những bài báo như thế, còn cam đoan hôm nay sẽ ký hợp đồng với tôi. Vậy mà đúng cái lại bảo sa thải tôi, làm sao tôi có thể chấp nhận được chuyện này?"
Chị Cầm cau mày khó chịu trước sự phẫn nộ của cô: “Tôi không có nghĩa vụ phải ngồi đây lảm nhảm với cô, có vấn đề gì thì đi mà lên gặp chủ tịch nói chuyện.”
Kiều Nhã Linh cười nhạt, cô nghĩ lại đến chuyện hôm qua. Chị Cầm đã rất vui khi biết được Hoàng Tuấn Khải đã về nước, còn nói cô đã làm được một việc lớn cho tòa soạn, nhưng giờ lại nói cô làm vậy là xâm phạm cuộc sống riêng tư của người nổi tiếng, chẳng nhẽ chị ta bẫy có ? Chị ta trước giờ vốn không ưa gì cô, nên mới đưa cô vào tròng, khiến cô bị cấp trên sa thải.
“Có phải đó là âm mưu của chị không?”. “Tôi không hiểu cô đang nói cái gì” Chị Cầm khó hiểu nhìn cô.
“Chị đừng có giả vờ nữa, tôi biết chị vốn chẳng ưa gì tôi, nên lừa tôi đăng bài để tôi bị đuổi việc chứ gì. Hay là chị không ngờ mọi chuyện lại trở nên phức tạp nên mới đổ hết tội cho tôi đúng không? Chị đúng là nham hiểm, tôi sẽ đi nói với cấp trên là chính chỉ là người bảo tôi đăng bài. Vậy nên, người bị đuổi việc phải là chị!”
Nói rồi cô bước ra khỏi phòng, chị Cầm nhanh chóng đứng dậy đuổi theo cô, cản cô lại.
“Cô đừng có mà ăn nói hàm hồ! Đây là việc một mình cô phải chịu trách nghiệm, thôi vu oan giá họa cho người khác đi"
Kiều Nhã Linh hất tay chị ta ra, mỉa mai nói: “Một mình tôi chịu trách nghiệm ư? Nếu như tôi gặp rắc rối, chị cũng đừng hòng thoát tội. Vì ghét tôi mà làm ra những trò bỉ ổi như vậy, chị đúng là đáng khinh. Tôi tin là sau khi cấp trên hiểu rõ đầu đuôi mọi chuyện, sẽ xử lý chị chứ không phải tôi.”
Chị Cầm bật cười: “Kiều Nhã Linh, cô đúng là ngây thơ. Dù giờ cô có nói tất cả mọi chuyện ra, thì người bị sa thải vẫn chính là cô thôi. Thế nào, cô có muốn cá với tôi không?"
Kiều Nhã Linh nghiến chặt răng, cái bộ dạng cười đắc thắng của chị ta làm cô chướng mắt, cô lạnh lùng nói:
“Được thôi, chúng ta cùng đi”
Kiều Nhã Linh và chị Cầm cùng nhau đến phòng làm việc của chủ tịch Tôn Hoàng. Người đứng đầu tòa soạn này là một người đàn ông đã hơn 50 tuổi, rất ít khi có mặt ở công ty. Kiều Nhã linh đẩy cửa vào, ông ta đang ngồi trên bàn làm việc với một đống văn kiện. Thấy có người tới, ông ta ngẩng đầu lên,
“Có chuyện gì?” “Chủ tịch Tôn, tôi là Kiều Nhã Linh, người hôm nay vừa bị sa thải" "Hả? Ở, cô tìm tôi có vấn đề gì sao?"
Ông ta sau khi nghe tên cô thì có vẻ sửng sốt, vô cùng mất tự nhiên. Kiều Nhã Linh nhíu mày, cảm thấy có gì đó không đúng.
"Tôi nhận được thông báo sa thải với lý do xâm phạm đời sống riêng tư khi đăng bài báo về sự trở lại của Hoàng Tuấn Khải. Xin hỏi có đúng là vì lý do này không?”
Ông ta gật đầu: “Đúng vậy, dính đến Hoàng Tuấn Khải sẽ làm tổn hại đến công ty. Mặc dù lượt đọc của bài báo ý rất cao, nhưng sự thật là cô đã làm một việc không đúng vậy nên công ty quyết định buộc cô thôi việc"
“Nếu là vì lý do đó thì tôi muốn làm rõ một chuyện. Chị Cầm là người trực tiếp thông qua bài báo của tôi và nhấn mạnh rằng nó không hề ảnh hưởng bất lợi gì đến công ty cả. Tôi còn hỏi để xác nhận lại và chị ta đã nói tôi không phải lo. Vậy thì không phải chị Cầm mới nên là người chịu trách nghiệm trực tiếp trong việc này sao?
Chủ tịch Tôn đầy gọng kính, lộ ra vẻ mặt khó xử. Ông ta không thể nói là vì đích thân Hoàng Tuấn Khải ra lệnh đuổi việc có được. Mặc dù ông ta cũng không hiểu tại sao anh lại để mắt đến một nhân viên tép riu như Kiều Nhã Linh. Nhưng để tòa soạn không bị ảnh hưởng xấu, ông ta đành phải đuổi việc cô gái này. Mặc dù chuyện này quả thực rất vô lý, nhưng ông ta không thể thay đổi quyết định được.
“Cái này... Nhưng dù sao người đưa ra chủ ý đăng bài báo này là cô, cô đừng có đổ lỗi cho người khác. Quyết định đã được thông qua rồi, cô có nói gì cũng không thay đổi được đâu. Cô ở đây cũng chỉ phí thời gian thôi, đừng phàn nàn nữa mà hãy chấp nhận đi.”
Kiều Nhã Linh như chết lặng, công việc cô mơ ước bao lâu nay bỗng chốc tan thành mây khói. Cô bị đuổi việc với một lý do không hề chính đáng và đầy Oan ức. Mới hôm qua cô còn tưởng hôm nay sẽ là khởi đầu cho một chuỗi ngày tốt đẹp, ai ngờ giờ đây cô bị đẩy rơi xuống một chiếc hố sâu không thấy đáy.
Chị Cầm cười cợt nhìn cô, như thể biết chắc rằng cô sẽ không thay đổi được sự thật. Kiều Nhã Linh siết chặt tay, hét lên:
“Tôi không chấp nhận quyết định này! Các người thật quá bất công, sao lại có thể đối xử với tôi như vậy!”
Chị Cầm tiến lại gần cô, nhìn vẻ mặt tức đến phát khóc của cô, cười nhạo nói:
"Tôi đã nói gì rồi? Cô có cố gắng cũng vô ích thôi, dọn đồ rồi rời khỏi đây đi"
Nhìn những gương mặt lạnh lùng và bình thản của những người xung quanh, Kiều Nhã Linh chợt nhận ra, dường như cô đã bị công ty đưa ra làm bia đỡ đạn. Họ không lường trước được hậu quả, nên quyết định khiến cô chịu tội thay, Oan ức rời khỏi tòa soạn. Không có chỗ dựa chính là như vậy, bị người ta ức hiếp đủ kiểu, rồi bị đẩy ra không thương tiếc.
Chủ tịch Tôn nói: "Cô ra ngoài đi”
Kiều Nhã Linh đứng yên không nhúc nhích, chị Cầm cau mày nói: "Cô điếc Là, phiền cô rời khỏi công ty ngay, giờ cô không còn là nhân viên của Tôn Hoàng nữa”
Kiều Nhã Linh kiên quyết nói: “Tôi không đi! Các người không thể đổ lỗi cho tôi như thế được. Tôi sống chết cũng sẽ ở lại công ty này, đừng hòng bắt ép tôi rời đi.”
Chị Cầm tức giận quát: "Cô đúng là nực cười, chuyện cô gây ra thì phải tự thu dọn hậu quả đi chử. Tôi đâu có bắt ép cô viết, tự cô chuốc họa vào thân giờ
còn trách ai. Cô có bám như địa ở đây cũng chẳng ai cho cô vào đâu, đi ra mau!"
Chủ tịch Tôn lên tiếng: “Đưa cô ta ra đi” Chị Cầm lao đến đuổi cô ra ngoài, nhưng Kiều Nhã Linh không chịu đi, chị Cầm bực bội lỗi cô ra khỏi phòng chủ tịch. Hai người vừa đi vừa giằng co, không khí vô cùng căng thẳng.
Ngay khi hai người vừa rời đi, chủ tịch Tôn nhanh chóng gọi điện thoại, không lâu sau người bên kia bắt máy.
“Chủ tịch Hoàng, mọi chuyện đã sắp xếp xong rồi.” Người đàn ông mỉm cười, thanh âm trầm thấp ma mị truyền qua điện thoại "Tot lám!"
Đến tận công ty
Ra khỏi công ty, chị Cầm thả tay Kiều Nhã Linh ra, tay cô bị chị ta nắm chặt đến đau, Kiều Nhã Linh bực bội nhìn chị Cầm, khăng khăng nói:
"Chị có kéo tôi ra đây cũng vô ích, bao giờ làm rõ trắng đen thì tôi mới chấp nhận. Còn nếu đuối việc tôi với lý do vô lý như vậy, tôi sẽ không bao giờ đi đâu!”
Chị Cầm khoanh tay nhìn cô, gương mặt chị ta thờ ơ lạnh nhạt. "Cô có ăn vạ ở đây cũng thế thôi, nhân lúc tôi vẫn còn tử tế thì mau biến đi.”
Chị ta quay người định rời đi, nhưng Kiều Nhã Linh không cho chị ta cơ hội, cô chặn chị ta lại. Bị oan ức đuổi khỏi công ty như thế, cô không đời nào chấp nhận. Cô đã chịu bao nhiêu vất vả khổ sở thực tập ở đây mấy tháng trời, thế mà phải ra đi công cốc như vậy, quả thực không cam lòng.
Chị Cầm cau mày: “Cô muốn làm gì nữa?” Kiều Nhã Linh hừ lạnh: “Tất cả các người đều dùng mưu hèn kể bẩn để đuối tôi ra công ty với cải lý do vớ vẩn ấy, đúng là không đáng mặt làm người. Còn chị, chị thật không có liêm sỉ, đẩy tôi vào đường chết chị thích thú lắm phải không? Tôi không ngờ người như chị lại lấy việc công trả thù riêng, thường ngày ức hiếp tôi thì không nói, giờ lại còn đá tôi khỏi công ty. Hôm nay tôi phải làm rõ với chị, chị đừng có hàng mà chạy”
Chị Cầm cười nửa miệng, chị ta tiến lại gần về phía cô, đôi mắt lả lơi liếc nhìn cô đây coi thường.
"Xã hội chính là như vậy đấy, kẻ nắm quyền lực là kẻ có tất cả, cô có gào khản giọng đòi công lý cũng chẳng ai nghe đâu. Một con nhỏ hèn kém không có chỗ dựa như cô có thể làm được gì. Tôi khuyên cô tốt nhất nên ngoan ngoãn biến khỏi đây đi, trước khi tôi gọi bảo vệ”
Sự tức giận khiến toàn thân Kiều Nhã Linh run rẩy, chị ta nói đúng, cuộc sống chính là như vậy, kẻ mạnh giẫm lên kẻ yếu. Cô cũng hiểu một người như cô sẽ không thể nào đòi lại được công bằng, nhưng cô không cam tâm. Dù có phải là người ra đi, cô cũng không dễ dàng bỏ qua cho họ như vậy.
Kiều Nhã Linh lạnh nhạt nhìn gương mặt kiêu ngạo của chị Kiều. Khóe miệng cô nhếch lên, cô vươn tay, đánh thẳng vào mặt chị ta.