Tần Nùng đưa mắt lén nhìn về phía anh rể, thấy lông mày anh hơi cau lại, sắc mặt tối đi, chắc là đã nhìn thấy cô, trái tim trong ngực Tần Nùng lập tức nhảy dựng lên.
Thật đáng sợ, cô đấu tranh mãi mới dám làm chuyện xấu sao lúc nào cũng gặp phải Lý Thần Niên vậy! Huhu!
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Trong trường hợp này, nếu Lý Thần Niên không chủ động nhận người quen Tần Nùng cũng không dám trước mặt mọi người gọi anh rể, loại chuyện này thật sự quá xấu hổ. May mắn Lý Thần Niên cũng không có ý muốn nhận nhau chỉ lạnh lùng liếc cô một cái rồi tiếp tục uống rượu của anh.
Dưới sự giới thiệu của Kỳ Chí, Tần Nùng cuối cùng cũng gặp được Tổng giám đốc Liêu trong truyền thuyết, có sự nghiệp thành đạt, hơn 40 tuổi, ngũ quan cũng coi như đoan chính, thân hình cũng không tệ ít nhất cũng không phải một lão già. Nhưng ông ta có một khuyết điểm chết người khiến Tần Nùng không chịu nổi, đó là ông ta bị hói! Còn là kiểu hói ngay chính giữa đầu! Nếu ông ta cạo trọc đầu thì cũng được đi nhưng Tổng giám đốc Liêu cũng như đại đa số người hói đầu khác, giữ lại vài sợi tóc còn sót lại sau đó để nghiêng sang một bên.
Cái style này.. Cái style này đánh chết cô cũng không thể nuốt trôi nổi!
Đặc biệt, ngồi bên cạnh Tổng giám đốc Liêu là một Lý Thần Niên trẻ tuổi đẹp trai như minh tinh. Đặt cạnh nhau để so sánh, Tổng giám đốc Liêu quả thực là thua đuổi không kịp.
Lâm Tiếu hiển nhiên cũng bị cái đầu hói của Tổng giám đốc Liêu làm cho hoảng sợ, nhìn lại Lý Thần Niên bên cạnh làm cho suýt nữa u mê. Cô ấy quay người nhỏ giọng nói với Tần Nùng: "Hay là cậu xem thử có thể hạ gục Tổng giám đốc Lý bên cạnh Tổng giám đốc Liêu không?"
Trong lòng Tần Nùng gào thét, đây chính là anh rể của cô đó! Có điên cô mới dám bắt lấy anh! Bộ chán sống rồi chắc!!
Miệng cô cười nhưng lòng không cười không nổi, thấp giọng nói: "Người đàn ông này nhìn như tảng băng vậy, mình không muốn bị chết cóng!"
"Vậy thì cậu muốn vùng vẫy ở Địa Trung Hải à?" Lâm Tiếu ám chỉ Tổng giám đốc Liêu.
"Xin tha cho kẻ bất tài!"
Phía này Tần Nùng đang ghét bỏ cái đầu hói của Tổng giám đốc Liêu, thì bên kia Tổng giám đốc Liêu lại rất hứng thú với Tần Nùng xinh đẹp gợi cảm, bèn nói với Kỳ Chí: "Đây chính là Tần tiểu thư mà cậu hay nhắc tới sao, quả thực là một đại mỹ nhân nha. Tần tiểu thư, có thể uống rượu không? Đến đây, chúng ta uống một ly."
Bị một đống ánh mắt nhìn chằm chằm, Tần Nùng không thể từ chối, càng không thể trở mặt, nhưng Lý Thần Niên đang ngồi bên cạnh Tổng giám đốc Liêu, cô không dám đến đó!
Đang do dự không biết phải làm sao thì nghe thấy một giọng nam lạnh lùng cất lên: "Tần tiểu thư, ngồi bên cạnh tôi."
Là Lý Thần Niên!
Anh vừa dứt lời thì đặt ly rượu trong tay xuống, lạnh lùng nhìn Tần Nùng. Tần Nùng bị nhìn đến dựng tóc gáy, toàn thân nổi da gà, đây rõ ràng là cái nhìn chết chóc của Đại Ma Vương!
Oa..oa..oa, chị ơi, anh rể đáng sợ quá à, anh ấy lại làm em sợ rồi!