Khuôn mặt Hạ Chấn Đông hạnh phúc vì con gái ông sắp kết hôn với Cố gia danh môn vọng tộc của thành phố A.
Kết quả là Hạ gia sẽ được cứu.
- Cẩm Hề, con gái của cha, đến thời gian rồi, chúng ta đi vào đi.
Hạ Chấn Đông cười và nói liền muốn dắt tay Tô Nhan Hề.
Tô Nhan Hề bỗng nhiên nghe giọng nói của cha “Cẩm Hề” cô liền hồi tỉnh lại, bỗng dưng trái tim đau nhói, sau đó không biểu hiện ra, lập tức đụng chạm của cha.
- Không cần, tôi có thể tự đi vào.
Giọng nói lạnh lùng và tạo khoảng cách giữa hai người.
- Cậu được không?
Lục An An tỏ ra nghi ngờ.
Tô Nhan Hề mỉm cười:
Chẳng phải vẫn còn có cậu sao.
Sau đó, mặc kệ Hạ Chấn Đông nghi ngờ, cô từng bước từng bước bước vào lễ đường.
- Chờ tớ!
Lục An An làm phù dâu, tự nhiên đi kèm. Giống như không có sự có mặt của Hạ Chấn Đông, tâm trí của ông càng khó hiểu hơn.
Cẩm Hề, hôm nay con bé cứ là lạ?
Lễ đường tráng lệ, khách đông nghìn ngịt.
Theo tiếng nhạc, Tô Nhan Hề bước trên tấm thảm đỏ đã được trải trước đó và đi đến cuộc hành trình tương lai không xác định của mình.
Từng bước như bước lên bông, điều đó phải sự thật.
May mắn thay, cô nghe thấy ca khúc hôn lễ được chuyển sang ca khúc khác, để nhắc nhở cô.
Không xa, người đàn ông mặc bộ đồ âu phục, đi giày đang đứng đợi, anh ta cũng như những khách mời đang nhìn cô.
Tô Nhan Hề biết rằng, anh ta là Cố Tây Thành, người mà cô ấy phải kết hôn. Trước đó, họ chưa bao giờ gặp mặt.
Bởi vì thân phận họ khác biệt, anh là quý công tử của xã hội thượng lưu, cô là tiểu nha đầu ở vùng nông thôn nghèo.