⬅ Trước Tiếp ➡
Cô nhanh chóng đứng thẳng dậy, lại quên mình đang đi giày cao gót. Chân bị trẹo, toàn bộ người lại ngã vào lòng anh.
Đầu Tô Nhan Hề đâm thẳng vào cằm của Cố Tây Thành.
- Đáng chết!
Cố Tây Thành bị đau, không thể kìm được chửi thề một tiếng nhỏ. Đôi mắt giận dữ lườm Tô Nhan Hề, giây phút này, anh đột nhiên muốn quăng người phụ nữ trước mặt anh đi.
- Xin lỗi xin lỗi, tôi không cố ý!
Tô Nhan Hề gãi đầu vô tội, nhìn Cố Tây Thành.
- Anh không sao chứ?
Bàn tay trắng nõn tự nhiên đưa lên nâng khuôn mặt đẹp trai của Cố Tây Thành, muốn kiểm tra thay anh.
- Tôi xem thử, có vết thương không.
Cố Tây Thành bị hành động của cô làm ngẩn người, trên mặt truyền tới hơi ấm từ tay cô, đột nhiên sự bực tức trong lòng của anh ấy bắt đầu lắng xuống. Cảm giác kỳ lạ này khiến anh nghi ngờ, bất giác nhíu mày, thấp mắt đánh giá Tô Nhan Hề trước mặt anh. Người phụ nữ này... đang quyến rũ anh sao?
Nhưng, tay cô có vẻ rất ấm áp.
Hai bên đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, để lại trong đầu khách khứa sự tò mò.
- Hạ Cẩm Hề nó đang làm gì vậy?
Người khách ngồi hàng trên, một người phụ nữ sang trọng mặc đồ quý phái không hài lòng hỏi người đàn ông bên cạnh. Người đàn ông này chính là Hạ Chấn Đông, mà người phụ nữ kia là vợ ông Tống Nhã Trân.
Khuôn mặt của Tống Nhã Trân cực kỳ khó coi:
- Lại có thể ở trước mặt nhiều người như này, làm điều đáng xấu hổ như vậy.
- mNó lần đầu tiên làm cô dâu. Có lẽ là hơi căng thẳng!
Hạ Chấn Đông đã cố gắng hết sức để giải thích cho con gái của mình, mặc dù trong lòng ông không thể hiểu nổi.00:00 / 00:00- Hừm, Nói chuyện kinh doanh trên thương trường tôi cũng chưa thấy nó căng thẳng bao giờ.
- Nhã Trân, sao bà luôn bắt bẻ với con vậy?
- Nó là con gái của ông, không phải con gái tôi.
Giọng Tống Nhã Trân đầy châm biếm, liếc xéo Hạ Chấn Đông.
- Thấy nó làm tôi cảm thấy kinh tởm.
- Bà...
⬅ Trước Tiếp ➡