Giọng nói khác nhau, cuối cùng đưa anh ta trở lại với thực tế. Đột nhiên đối diện với khuôn mặt kỳ lạ, tâm trạng của Cố Tây Thành nhât thời rơi vào đáy cốc. Anh tùy tiện cầm văn kiện trên bàn đẩy về phía Tô Nhan Hề:
- Cần lấy kế hoạch của Hạ thị về đi, Tập đoàn Long Thần không phải tổ chức từ thiện, kinh doanh không có lãi, tập đoàn Long Thần không có hứng thú.
Câu nói thờ ơ của Cố Tây Thành giống như một cây gậy đánh vào cơ thể của Tô Nhan Hề, tay cô run lên, cầm lấy bản kế hoạch của Hạ thị. Trong một khoảnh khắc, cô thực sự muốn cầm bản kế hoạch ném vào mặt của Cố Tây Thành. Anh giàu có thì có gì ghê gớm chứ?
Nhưng, cuối cùng cô vẫn chịu đựng, vì cô không thể hủy cuộc hôn nhân này.
Đối diện với sự lạnh nhạt của Cố Tây Thành, Tô Nhan Hề mím chặt môi, mắt nhìn vào bản kế hoạch.
Kế hoạch này cô biết, Hạ Cẩm Hề đã giao nhiệm vụ đầu tiên là để Cố Tây Thành ký tên vào bản kế hoạch. Xem ra, không được thuận lợi. Tô Nhan Hề lấy lại bình tĩnh, nhìn thẳng vào Cố Tây Thành:
- Tôi có thể để họ sửa lại bản kế hoạch, hy vọng anh có thể cho chúng tôi thời gian. Tôi...
- Hạ Cẩm Hề!
Cố Tây Thành đột nhiên cắt ngang lời của Tô Nhan Hề, nhìn chằm chằm vào cô.
- Đây là mục đích cô gả vào Cố gia?
- Tất nhiên là không...
Tôi là vì mẹ của tôi!
- Vậy thì vì sao?
- Bởi vì... bởi vì...
Tô Nhan Hề nhíu mày, cô không thể nói.
Khi đối diện với biểu hiện khó xử của Tô Nhan hề, Cố Tây Thành đột nhiên trở nên thích thú. Anh ta từ trên ghế sô pha đứng lên một cách nhẹ nhàng, đi từng bước từng bước gần về phía Tô Nhan Hề.
- Cô đừng nói với tôi, cô yêu tôi, nên...
- Không phải!
Tô Nhan Hề bị ép đến mức không có đường lui, nhanh chóng lắc đầu giải thích:00:00 / 00:00- Tôi không yêu anh.
- Cô nói gì?”
Biểu tình của Cố Tây Thành chợt lạnh, cô ấy lại có thể nói như vậy.
- Tây Thành, người tôi yêu không phải là anh, người tôi yêu là Phó Bác Nhã.
Câu nói này như đâm vào lồng ngực anh ta, anh ta dường như lâu rồi không được nghe thấy. Năm năm trước, người phụ nữ anh luôn yêu thích, sau khi nói xong câu nói này, từ đó trở đi đã biến mất khỏi thế giới của mình. Hôm nay, từ miệng người khác nói ra, cũng làm cho trái tim anh tan nát. Đau đến nỗi muốn dùng tất cả sức lực nắm chặt tay cô ấy, gần như ôm chặt cô ấy.