⬅ Trước Tiếp ➡
Chỉ thấy ngoài cửa xe xuất hiện một khuôn mặt tuấn tú, ngoài ra đối phương đang nói những gì thì cô lại không nghe rõ. Lắc lắc cái đầu đang choáng váng, dùng hết sức xuống xe. Cũng trong lúc này, nơi cách đó không xa là Cố Tây Thành lại đột nhiên lên tiếng.
- Chúng tôi đi trước, cậu tự giải quyết đi.
Tư Đồ Sóc vừa định trả lời một câu ‘Được’, thì đột nhiên trong tấm kính xe từ từ trượt xuống là một khuôn mặt nhỏ trắng nhợt nhạt.
Anh có chút giật mình, ngơ ngác hết ba giây. Sau đó, với tư thế cực kì buồn cười quay người qua hét lớn một tiếng.
- Đợi đã, Cố lão đại, trên xe là cô vợ nhỏ bé của anh đấy.
Cố Tây Thành vừa mới khởi động xe liền đạp mạnh phanh!
Anh quay người qua nhìn kỹ khuôn mặt trắng bệch đó, ánh mắt ngay lập tức phát ra tín hiệu nguy hiểm. Giây sau đó, anh từ từ xuống xe, đi đến trước mặt Tư Đồ Sóc.
Mộ Liêm Xuyên và Thương Chấn hốt hoảng nhìn thấy cảnh này, chuyện này là thế nào đấy?
Nhất là Mộ Liêm Xuyên, đột nhiên chợt hiểu ra và gật gật đầu:
- Chẳng trách sao tôi cảm thấy chiếc xe rất quen, thì ra là bả chủ Cố đây mà.
00:00 / 00:00Cố Tây Thành nhìn thấy người nằm trong chiếc xe, ngay lập tức nhíu đôi lông mày.
- Chết rồi ư?
Tư Đồ Sóc xấu hổ, Lão đại à anh đừng cứ lạnh lùng như thế có được không?
Ánh mắt đồng tình của anh quay qua Tô Nhan Hề:
- Chị Dâu nhỏ, chị không sao đấy chứ?
Tô Nhan Hề cử động nhẹ, từ từ mở mắt ra. Khi cô định thần lại thì nhìn thấy nhiều thêm hai khuôn mặt tuấn tú.
- Anh…...các anh……
- Này, chị dâu nhỏ tỉnh chưa?
Tư Đồ Sóc nhoẻn cười, ngước mắt nhìn Cố Tây Thành nói:
- Xem ra là chưa chết được!
Cố Tây Thành nhíu đôi mắt, ánh mắt sáng tỏ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt.
- Hạ Cẩm Hề, sao cô lại xuất hiện ở đây?
Đừng nói với anh, cô ấy đang theo dõi anh!
⬅ Trước Tiếp ➡