Tô Nhan Hề chợt nhíu mày, vợ của Hạ Chấn Đông, mẹ của Hạ Cẩm Hề, bà ta đến đây làm gì?
Nghĩ đến khuôn mặt đó, tâm trạng của Tô Nhan Hề liền trở nên không tốt.
Rời giường, cô tỉ mỉ lựa chọn một chiếc váy thích hợp, sau khi trang điểm xong ung dung bước xuống nhà. Được rồi, cô cố tình kéo dài thời gian, để Hạ phu nhân ngồi đợi.
Khi xuống tới lầu nhìn thấy khuôn mặt không vui vẻ gì của Hạ phu nhân, tâm trạng của Tô Nhan Hề lại thấy tốt hơn.
Hạ phu nhân sớm đã không kiên nhẫn, nên khi Tô Nhan Hề xuất hiện, bà liền bắt đầu trách móc.
- Hạ Cẩm Hề, làm thiếu phu nhân của Cố gia xong liền quên ta là ai rồi hay sao?
Lại dám để bà ấy đợi lâu như thế!
Tô Nhan Hề cười nhạt:
- Sao có thể chứ, quên ai đi chăng nữa thì sao có thể quên bà được.
Nếu như không phải bà ta, thì số phận của mẹ cô không phải thê thảm đến vậy.
Cho tất cả người giúp việc đều lui xuống, Tô Nhan Hề mới đi qua đó, ngồi vào ghế sofa.
- Nói đi! Bà đến đây có việc gì?
- Có việc gì ư, ngươi còn dám hỏi ta?
00:00 / 00:00Nét mặt Hạ phu nhân đầy phẩn nộ:
- Hợp đồng chúng tôi đưa cho cô, sao Cố Tây Thành vẫn chưa ký tên vào?
Tô Nhan Hề hướng về bà, nhúng nhúng vai với bộ dạng như lực bất tòng tâm.
- Anh ấy không chịu ký!
- Cái gì?
Hạ phu nhân bà Tống Nhã Trân lập tức cau mày.
Cậu ấy có ý gì, lão phu nhân đã đồng ý sau khi kết hôn sẽ đầu tư cho Hạ Thị chúng tôi, sao lại có thể nói lời không giữ lời kia chứ.
- Cái này thì bà phải hỏi lại lão phu nhân!
Tô Nhan Hề nói và đặt văn kiện trên bàn uống trà của Tống Nhã Trân.