⬅ Trước Tiếp ➡
- Được!
Tô Nhan Hề gật đầu, bỏ đi sự bi thương cười trở lại.
- An An, mình không đi giày cao gót được. Cậu dìu tớ đi nhé.
- Dìu cậu rồi, đi!
- Ha ha, cảm ơn, An An!
Trong tầng cao nhất của tập đoàn Long Thần.
Một vóc dáng mạnh mẽ ngồi trên ghế, ngậm điếu xì gà trong miệng, tàn thuốc dài tích lại trên điếu thuốc đang chuẩn bị rơi xuống, nhưng điếu xì gà vẫn nằm trên tay không chút cử động, ngón tay cầm lấy bật lửa vô thức bật để, hành động này dường như đã được duy trì trong một thời gian dài.
Thời tiết tháng 7, nóng bất thường.
Nếu đổi lại là ngày thường, cậu phải cảm thấy rằng đó là một ngày đẹp có ánh sáng chói chang.
Nhưng hôm nay, đối với Cố Tây Thành mà nói, đơn giản là ngày tồi tệ nhất.
Cốc cốc….
Cánh cửa văn phòng mở ra theo tiếng gõ cửa.
Người đàn ông mặc bộ đồ tây chỉnh tề bước vào và ánh mắt nhấp nháy nhìn Cố Tây Thành.
Cố Tây Thành không quan tâm, vẫn duy trì hành động ban đầu của mình.
Giống như người mới tới không tồn tại.
Người đàn ông mặc đồ tây dường như đã quen với cách đối xử như vậy, ngày hôm nay nay lại càng hiểu rõ hơn.
Vì vậy, trân trọng nói:
- Chủ tịch, thời gian sắp tới rồi....
Tàn thuốc trên tay Cố Tây Thành ngay lập tức rơi xuống, phát ra một chút tia sáng.
Hơi thở trong không khí gần như có chút lạnh lẽo, người đàn ông nuốt nuốt nước miếng, ánh mắt nhìn ánh mắt thâm thúy của anh.
- Chủ, Chủ tịch...
- Hạo Tử, cậu nói... tôi bây giờ hủy hôn còn kịp không?
Người nào đó lấy điếu xì gà từ môi ra, nhẹ nhàng hỏi.
⬅ Trước Tiếp ➡