Điền Bảo Bảo đang suy nghĩ mẹ mình cái gì cũng tốt, liền cảm thấy có cái gì đó, hơi nghi nghi, cậu nhìn kĩ một chút. Rồi cậu phát hiện ra vật đang nằm ở dưới đất chính là chiếc vòng cổ trứ danh của nhà thiết kế châu báu Monica . Nếu cậu nhóc nhớ không lầm thì đó chính là chiếc vòng cổ mà Điền Kỳ Kỳ đã mơ ước lâu rồi. Cũng bởi vì đắt quá nên Điền Kỳ Kỳ mới phải lực bất tòng tâm.
Điền Bảo Bảo ngẩng đầu lần nữa thì thấy người phụ nữ lúc nãy đã dẫm lên giày cao gót 10 phân giận dữ rời đi. Ngay sau đó, có một ánh mắt nhìn về phía Điền Bảo Bảo. Trái tim nhỏ bé của Điền Bảo Bảo đánh rơi một nhịp , đôi mắt đen nhánh như hòn bi ve chớp hai cái. Ánh mắt kia không rời khỏi mặt cậu một giây nào.Chỉ đứng cách người đàn ông vài bước, Điền Bảo Bảo hoảng hốt cực kì.
Rõ ràng đôi mắt của người đàn ông đó lạnh như băng , cao ngạo, không có chút tiêu cự, đáy mắt thâm trầm bình tĩnh. Thế nhưng Điền Bảo Bảo lại cảm thấy thân thiết lạ thường ,cái cảm giác kì lạ này, cậu nhóc chưa bao giờ cảm nhận qua , nó thâm nhập đến cả dòng máu đang chảy trong cơ thể. Điền Bảo Bảo luôn tự xưng mình là thiên tài nhưng cũng không cách nào giải thích được lí do này.
Người kia có.mái tó đen ngắn, nhìn có vẻ sạch sẽ thanh cao. Nhìn lạnh lùng, lại xa hoa vô cùng.
Điền Bảo Bảo nắm chặt bàn tay nhỏ, lấy hết dũng khí tiến lên “Chú ơi, đây là của chú ạ?” Điền Bảo Bảo rất lễ phép hỏi.
Lâm Dật nhìn cậu nhóc lon ton chạy tới mình, nhìn giống như một tiểu thiên thần. Rõ ràng là cậu nhóc mặc đồ rất bình thường, nhưng lại toát ra một khí chất cao quý, giống như một tiểu hoàng tử. Lòng anh liền mềm nhũn ra.
“Đúng vậy, cám ơn nhóc.” Lâm Dật cúi đầu xuống một chút, đưa tay muốn lấy vòng cổ từ tay Điền Bảo Bảo, nhưng Điền Bảo Bảo không đưa ngay cho Lâm Dật “Chú ơi, chúng ra thương lượng một chút được không?” Điền Bảo Bảo mở miệng, tuy ra vẻ người lớn, nhưng cái nét con nít vẫn chưa hoàn toàn mất đi.
“Hả? Thương lượng cái gì?” Lâm Dật không hề chán ghét đứa bé này, ngược lại, anh cảm thấy rất thú vị.
“Con muốn mua cái vòng cổ này. Dù sao cái cô lúc nãy cũng không cần, nhường cho con được không?” Điền Bảo Bảo tỉ vẻ vừa đáng yêu lại vừa lưu manh, cười nhe răng.
Lâm Dật nghe được câu nói này, liền cảm thấy buồn cười. Đứa ngóc này ít nhất cũng 7 tuổi, nhưng lại mạnh miệng xin mình một cái vòng cổ mấy chục tỉ đồng. Trẻ con cũng chỉ là trẻ con, anh đã nhìn lầm rồi.
Nhìn thấy bộ dạng mỉa mai của Lâm Dật, lòng tự trọng của Điền Bảo Bảo hơi hơi tổn thương. Nhưng vì mẹ mình, cậu không tiếc gì cả. Điền Bảo Bảo lấy lại bình tĩnh “Con biết vòng cổ này ở trên thị trường không mua được. Là do nhà thiết kế Monica bị bồ đá nên nhất thời thiết kế ra cái này, không ngờ lại trở thành kinh điển. Nếu con nhớ không nhầm, một năm trước, nó được bán đấu giá với giá 38 tỷ đồng …” Điền Bảo Bảo thao thao bất tuyệt mà nói, làm Lâm Dật kinh ngạc vô cùng. Anh không thê tưởng tượng được, một đứa nhóc thế này lại hiểu biết được nhiều như thế.
Đôi mắt anh sâu không đáy. “Cho nên…. nhóc muốn mua? Nhóc có thể trả bao nhiêu? ” Lâm Dật càng lúc càng thấy hứng thú với Điền Bảo Bảo. Lòng buồn bực vì vừa mới cãi nhau với bạn gái cũng tan biến đi.
Điền Bảo Bảo bĩu môi, trông giống hệt Điền Kỳ Kỳ, làm bộ suy nghĩ, khó xử mà nói “Thực xin lỗi, chú, tiền của con mẹ đều giữ. Chú ra một cái giá đi, để con xem bao lâu có thể mua được.” Điền Bảo Bảo cực kỳ nghiêm túc nói. Thật sự đối với cậu mà nói, bao nhiêu tiền cũng không quan trọng, nếu thiếu thì cậu chỉ cần chơi thêm mấy cái game kiếm ra tiền là đủ rồi.
Lâm Dật đột nhiên cười lớn lên, vỗ vỗ đầu Điền Bảo Bảo đầu “Có thể nói cho chú, tại sao nhóc lại thích cái này?” Chỉ là một cái vòng cổ, anh cũng không để ý lắm.
Điền Bảo Bảo vừa nghe lời này liền cảm thấy hấp dẫn, hai con mắt toát ra ánh sáng lạ thường “Cái vòng cổ này mẹ con thích đã lâu, xin định sẽ mua nó vào dịp sinh nhật của mẹ.” Vì chuyện quà cáp này mà cậu nhóc đã suy nghĩ rất lâu, bây giờ gặp tình huống thế này, thì đã giải quyết được nhanh chóng. Thật ra chơi game còn dễ hơn chọn quà cho mẹ rất nhiều….
“Thật là cậu bé hiếu thảo. Vậy tặng cho nhóc đó.” Lâm Dật vô Điền Bảo Bảo ngẩn ra, sau đó liền lắc đầu nguầy nguậy “Không được, quà này quá quý, nếu mẹ con biết, mẹ sẽ nghĩ con bán mẹ để mua cái này mất.” Tự nhiên được nhận đồ free, Điền Bảo Bảo có chút bất an.
Lâm Dật nhún vai, tỏ vẻ nếu không nhận thì anh cũng bất lực. Điền Bảo Bảo nói Lâm Dật tên của mình, trao đổi số điện thoại với nhau, hẹn đến sinh nhật Điền Kỳ Kỳ sẽ lấy. Hai người lập ra một giao ước nhỏ.
Lâm Dật tự dưng thấy buồn cười , anh thế mà lại giao ước cái vớ vẩn này với một đứa nhóc. Nhưng nhìn đứa trẻ trước mặt thông minh anh lợi, trong lòng anh lại vô cùng vui vẻ ” Đúng rồi , sao nhóc lại một mình ở đây, mẹ nhóc đâu ?”
” Oh my god ! Nhắc mới nhớ, mẹ cháu lạc đường rồi, chú có thể chỉ cho cháu phòng thông tin của sân bay ở đâu không ?” Điền Bảo Bảo thực sự phát điên, chỉ có Điền Kỳ Kỳ là bà mẹ duy nhất đi lạc rồi để con mình đi tìm.
” Nhóc xác định không phải mình lạc đường , mà là mẹ nhóc mới là người lạc đường ?”
Lâm Dật dẫn Điền Bảo Bảo một bên đi đến phòng thông tin của sân bay , buồn cười hỏi, tâm tình của anh ít khi vui vẻ như vậy. Y Ninh, nếu em không rời đi, con của chúng ta cũng lớn như vậy ! Nó sẽ ngoan ngoan hiểu chuyện. Lâm Dật theo thói quen sờ sờ hai bên tai , mọi người đều cho đó là.một thói quen tầm thường, nhưng chính xác là vì Y Ninh mới tạo thành.
Sau khi nói với nhân viên sân bay lý do, nhân viên liền dùng loa thông báo khắp đại sảnh sân bay để tìm Điền Kỳ Kỳ.
“Ngại quá nhóc à, chú có việc gấp phải đi trước .” Lâm Dật cúp điện thoại trong tay, áy náy nhìn Điền Bảo Bảo nói lời xin lỗi.
Điền Bảo Bảo vẫy vẫy tay ” Không sao, không sao.. Con có thể ở một mình , chú có việc thì đi trước đi , cám ơn chú.”
Điền Bảo Bảo vui tươi hớn hở cười, lộ ra hàm răng sữa đều tăm tắp. Lâm Dật đưa cho Điền Bảo Bảo một tấm danh thiếp, nói rằng có thể liên hệ với anh bất cứ lúc nào. Rồi cũng đến lúc phải đĩ ai cũng đều luyến tiếc. Lần đầu tiên Lâm Dật có cái cảm giác kì lạ như vậy với người khác, huống chi đây lại là một đứa trẻ. Mà trong lòng Điền Bảo Bảo lại có một ý khác. Cậu ngẩn người ra, nhìn bóng dáng Lâm Dật xa dần. Hình dáng thanh cao, quý phái mà ung dung, lại rất xa vời không ai có thể với tới. Điền Bảo Bảo lại cúi đầu nhìn cái danh thiếp trong tay, rồi cẩn thận nhét vài trong túi tiền của mình…
CON TRAI THIÊN TÀI ĐƯỢC THÍCH
Editor: Bông Béo
Điền Kỳ kỳ lại một lần nữa bị đứa con trai 7 tuổi của chính mình hung hăng mà xem thường một phen. Lên xe taxi, cô vẫn luôn chột dạ đuối lý mà cúi đầu, nghe con trai ân cần dạy bảo.
“Mẹ, con đều lười nói với mẹ. Nếu không phải mẹ hành động mau một chút, người là đã có thể nhìn thấy vị thúc thúc soái ca với vẻ đẹp kinh thiên động địa kia.”
Điền kỳ kỳ không khỏi kinh ngạc, tiểu gia hỏa này luôn luôn tự kỷ, rất ít khi đem người khác để vào trong mắt, người đó phải ưu tú như thế nào , chỉ mới gặp mặt một lần, lại khiến cho hắn khen không dứt miệng? “Kia là ngươi người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, phân xưởng xe bạo thai mị lực, như thế nào không đem con lưu lại đâu?” Điền Kỳ kỳ thật vất vả tìm được khoảng cách rồi chen vào nói , hồi đáp lại một câu.
“Câm miệng. Nghe con nói.” Điền Bảo Bảo lại quát lớn một tiếng, không hề cho Điền Kỳ Kỳ có 1 chút mặt mũi nào. Vị đại thúc tài xế phía trước vẻ mặt hắc tuyến, đây rốt cuộc là con ai vậy, ai là mẹ ơi? Đầu óc hắn cảm thấy vô cùng hỗn độn, chẳng lẽ là hắc bạch của thế giới lật ngược phải trái rồi sao?
Dọc theo đường đi, Điền kỳ kỳ đều đang nghe Điền Bảo Bảo ân cần dạy bảo, Điền Bảo Bảo tự tay chỉ đạo làm thế nào dùng được gps trên di độnglàm lấy . Có 1 người mẹ như vậy, thật là làm mất giá của bé quá .
Xe taxi rốt cuộc ngừng lại, Điền kỳ kỳ cuối cùng thở dài nhẹ nhõm một hơi. Vội vàng trả tiền xuống xe, kéo hành lý liền hướng Dông Tố gia đi đến.
“Kỳ kỳ, cậu rốt cuộc đã trở lại, tớ rất nhớ cậu.” Cánh cửa mở ra, Dông Tố liền cho Điền kỳ kỳ một cái ôm nhiệt tình ôm, tính toán các cô ước chừng đã 7 năm không gặp, tuy rằng thường xuyên là nói điện thoại, nhưng là vẫn là mặt đối mặt gặp nhau càng có cảm giác chân thật hon.
“Tiểu Tố, tớ cũng nhớ cậu.” Điền Kỳ kỳ cơ hồ kích động mà rơi lệ. 7 năm, hơn hai ngàn ngày , cô rốt cuộc đã trở lại.
“Dì Tiểu Tố khỏe a!.” Điền Bảo Bảo đứng ở một bên, lần đầu tiên có loại bị xem nhẹ liền có cảm giác mất mát. Thông thường cùng mẹ đi ra ngoài, đã được người chú ý như là 1 ngôi sao , nghĩ trường hợp trước mắt , tiểu gia hỏa cảm thấy có chút ủy khuất.
Lực chú ý của Dông Tố lập tức liền chuyển dời đến trên người Điền Bảo Bảo , “Ai nha, con chính là con nuôi của dì ,Điền Bảo Bảo nha! Thật là quá đáng yêu!” Dông tố nhìn bộ dáng đầy phấn nộn của Điền Bảo Bảo , bế bé lên liền hôn một cái. “Kỳ kỳ cậu cũng thật là quá đáng, nhiều năm như vậy mới làm tớ thấy được con nuôi.” Dông Tố luyến tiếc buông bé , trực tiếp đem bé ôm vào nhà.
“Tớ vài lần mời cậu tới nước Mỹ, cậu đều không muốn. Bất quá hiện tại không phải gặp được sao, không muộn không muộn, con nuôi là của cậu,không ai có thể đoạt đi.” Điền Kỳ kỳ một bên đem hành lý mang vào nhà, một bên an ủi nói.
“Bảo bảo, con thích nơi này sao? Về sau cùng mẹ liền cùng mẹ nuôi ở nơi này được không?”
“Đừng.Con trai của tớ tự mình phụ trách ngược đãi là tốt rồi.” Điền Kỳ kỳ phản đối vỏ bọc đường đầy dụ dỗ của Dông tố . Trên thực tế, Điền kỳ kỳ vẫn luôn chịu sự trợ giúp của bạn tốt, cô trong lòng thực băn khoăn. Hiện giờ chính mình có năng lực gánh vác sinh hoạt, cô thật sự không nghĩ lại phiền toái bạn tốt.
“Mẹ, người quá có lương tâm, cẩn thận con cáo người ngược đãi trẻ em.” Điền Bảo Bảo đang thỏa mãn mà uống cốc sữa bò mà dì vừa đưa cho bé . Nghe được những lời này của mẹ, thiếu chút nữa phun ra , chính mình thật là mẹ hoài thai mười tháng mà sinh ra sao? Vì cái gì mà mẹ luôn muốn ngược đãi bé?
“Ha ha, bảo bối ngoan, con quá đáng yêu. Yên tâm, đến lúc đó mẹ cho con lên làm chứng .” Dông Tố bị cái bộ dáng quỷ linh tinh của Điền Bảo Bảo chọc cười, không chút do dự đứng cùng 1 trận tuyến với bé. Cô đột nhiên thực hâm mộ Điền kỳ kỳ có thể có 1 đứa con trai dở hơi ngoan ngoãn lại hiểu chuyện như vậy . Khó trách cô ấy ở nước Mỹ lâu như vậy sinh hoạt gian khổ đều có thể chịu đựng được. Dù cho cô ấy là mẹ đơn thân , nhưng ai cũng biết, chỉ cần cô ấy nguyện ý, sẽ có 1 nam nhân sáng lạn như cầu vồng sẽ bảo hộ 2 mẹ con cô ấy. Mà chính mình đâu? Chỉ có thể tịch mịch mà nhìn bóng dáng hắn, nhìn hắn yên lặng vì Điền Kỳ kỳ chuẩn bị hết thảy, lại còn luyến tiếc kêu cô biết. Việc này, Dông Tố linh động con ngươi lướt qua một đạo vắng vẻ mà lạnh lẽo.
Điền kỳ kỳ một người tùy ý rút ra một quyển tạp chí lật xem, không nghĩ tới cô hiện tại liền rơi vào cái kết cục tứ cố vô thân , ra vẻ bi thương mà bĩu môi lắc đầu.
“Hảo, cậu lần này trở về có tính toán gì không ?” Dông tố ngay sau đó lại khôi phục vẻ bình thường, không hề cùng cô vui đùa, nghiêm trang hỏi.