⬅ Trước Tiếp ➡
Mộ Vị Lan quay người định rời đi, Diệp Tử Bác bên cạnh nắm lấy cổ tay cô, bất ngờ ôm cô vào lòng: “Vi Lan, anh hơi khó chịu. Em có thể dìu anh đến phòng riêng để nghỉ ngơi không?”
Diệp Tử Bác không biết làm sao, trong đầu chỉ có một câu nói vang lên“Ngủ với cô ấy! Ngủ với cô ấy!”
Nhưng có một nhân vật công lý khác trong lòng, nghiêm túc cảnh cáo anh: “Vị Lan là một cô gái tốt, đừng làm bừa. Cho dù có thích cô ấy cũng không thể  tùy tiện ngủ với cô ấy! ít nhất là phải chờ cô ấy tự nguyện!”
Diệp Tử Bác là bạn tốt của cô, lại là anh trai của Quả Quả. Cô cũng không suy nghĩ nhiều, thấy đầu mình có chút choáng váng, cô dìu Diệp Tử Bác và nói: "Ừ, em đưa anh đi nghỉ trước rồi đi tìm Quả Quả sau vậy.”
Diệp Tử Bác nhìn khuôn mặt ửng đỏ quyến rũ của Mộ Vi Lan, kẻ ác trong anh đã hạ gục phần chân lý kia!
Bỏ đi, ngủ trước rồi nói sau!
Anh muốn làm điều này cũng không phải là một hai ngày nữa rồi! Cùng lắm sau khi ngủ với cô thì cưới cô!
Mộ Vị Lan dịu Diệp Tử Bác, bước đi lao đảo về phía phòng riêng...
Ở phía bên kia, Lục Trạm đang uống rượu với bạn đẩy gọng kính, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm thân hình của người phụ nữ và khẽ cau mày.  Đó chẳng phải là Mộ Vị Lan người mà mấy người trước đã nộp đơn xin làm “bà Phó đó sao?
Anh ta vẫn còn nhớ rõ rằng Mộ Vi Lan đã bị Từ Khôn đưa ra khỏi phòng phỏng vấn, Hàn Tranh muốn đích thân phỏng vấn có. Nghe nói Hàn Tranh đã đưa cô về gặp người nhà rồi, sau lại đến quán bar với một người đàn ông khác?
Đợi đã, người đàn ông đó...hình như là cháu trai của Hàn Tranh, Diệp Tử Bác?!
Lục Trạm rút điện thoại ra, gọi đến số của Phó Hàn Tranh và nở một nụ cười mang hàm ý “đợi xem kịch hay: "Alo, tôi hình như nhìn thấy người phụ nữ của anh rồi.”
Phó Hàn Tranh khẽ nhíu mày: “Lục Trạm, nói rõ ràng”
“Tôi đang ở quán bar, nhìn thấy Mộ Vi Lan ôm cháu trai Diệp Tử Bác của anh đi vào phòng riêng.”
Sắc mặt Phó Hàn Tranh tối lại, không nói một lời định cúp điện thoại, chỉ nghe thấy tiếng nói ung dung của Lục Trạm bên kia: "Tôi nói này, anh phải đến nhanh lên, đến muộn, không chừng người phụ nữ của anh sẽ trở thành vợ của cháu trai anh đấy.”
"Im di."
Phó Hàn Tranh cúp điện thoại, cầm chìa khóa xe và bước ra khỏi phòng sách.
Trong phòng khách, Hướng Nam Tây đang chơi cùng với Phó Trạch Hàm và Tiểu Đường Đậu, nhìn thấy dáng vẻ vội vã ra ngoài của Phó Hàn Tranh, sững sờ hỏi: “Hàn Tranh, đã muộn như vậy rồi....anh còn đi đâu thế?"
"Có một tài liệu quan trọng để quên ở công ty
Muốn tôi đúng không?
Sau khi Hướng Nam Tây nhìn thấy Phó Hàn Tranh vội vã rời đi, cô ta nói với con trai và Tiểu Đường Đậu: “Tiểu Hàm, mẹ đi vệ sinh một lát, con chơi với em nhé."
“Vâng, thưa mẹ. Mẹ mau quay lại nhé.”
Hướng Nam Tây cầm điện thoại đi vào trong nhà vệ sinh và gọi điện thoại: “Hàn Tranh ra ngoài rồi, giúp tôi theo dõi anh ấy, đừng để anh ấy phát hiện. Nếu thấy anh ấy đi gặp người nào, lập tức báo cho tôi biết.”
“Vâng, thưa cô Hướng"
Trong phòng riêng ở quán bar.
Mặt Mộ Vị Lan đỏ ửng, nửa tỉnh nửa mê nằm trên giường, toàn thân cô rực chảy như bị thiêu đốt, mọi tế bào trong cơ thể có dường như nổ tung, đồng thời, từ đầu đến chân trỗi dậy một sự trống rỗng nóng bỏng không thể tả được,
 Hai bàn tay trắng nõn nắm chặt lấy ga giường, lông mày cô nhíu lại, đến khi có một sức nặng đè lên người cô, cô mới khôi phục ý thức. Bóng người và ảnh đèn lắc lư trước mặt khiến cô nghẹt thở. Đôi bàn tay nhỏ đã mất đi hết sức lực đặt lên ngực của Diệp Tử Bác đang dựa đến gần: “Tử Bác... chúng ta không thể  làm điều này.”
Khuôn mặt tuấn tú của Diệp Tử Bác cũng đỏ bừng lạ thường, ôm chặt Mộ Vị Lan: “Vị Lan, anh rất thích em...em có thể cho anh một cơ hội được không...? Anh sẽ đối xử tốt với em...”
Mộ Vị Lan đang bùng cháy, ý thức hỗn loạn, chỉ có một ý thức trong tâm trí cô nói với cô, không thể được, không thể được....
Nhưng sự cháy bỏng và trống rỗng trong cơ thể ngày càng mạnh mẽ gần như nhấn chìm cô. Khi Diệp Tử Bác hôn lên môi cô, cánh cửa phòng bị một đôi chân lớn đạp mạnh ra!
“Hai người đang làm cái quái gì vậy?!”  Diệp Tử Bác bị kích động, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Phó Hàn Tranh lạnh lùng đứng đó, đôi mắt đen sắc lạnh nhìn hai người, một cơn giận dữ đang dồn lên trong mắt anh!
“Cậu.." Tại sao cậu lại xuất hiện ở đây? Nhưng não anh vẫn chưa phản ứng được, Phó Hàn Tranh đã bước vào, ôm lấy người phụ nữ đã mất ý thức đang nằm trên giường!
Diệp Tử Bác toàn thân nóng rực, giọng khàn khàn và thô lỗ: "Cậu...cậu đưa Vi Lan đi đâu...! Cô ấy là bạn gái của cháu...!”
Đôi mắt Phó Hàn Tranh trùng xuống và cười khẩy: “Bạn gái của cháu? Cô ấy bây giờ là vợ của cậu, là mẹ của Tiểu Đường Đậu, và là mợ của cháu.”
 Dứt lời, Phó Hàn Tranh ôm Mộ Vi Lan và sải bước ra khỏi quán bar trong đôi mắt kinh ngạc và thất vọng của Diệp Tử Bác.
 Người phụ nữ trong lòng đã hoàn toàn mất đi ý thức, đôi tay nhỏ bé ôm lấy cố anh, thân hình mảnh khảnh nóng bỏng của cô chà lên ngực anh, đôi môi không ngừng kêu lên: "Ưm...nóng quá..."
 Mộ Vi Lan gần như nổ tung, đưa tay kéo cổ áo của mình, cởi ba nút áo ra, để lộ làn da trắng ngần mềm mại như hoa anh đào. Xương quai xanh đẹp để lọt vào mắt Phó Hàn Tranh, tràn ngập sự quyến rũ và cám dỗ...
Chết tiệt! Cô ấy rõ ràng đã bị đánh thuốc rồi!
Anh nghiến răng, đôi bàn tay to siết chặt lấy eo của cô, nhanh chóng bước đến bên cạnh xe, mở cửa xe và đưa cô vào trong.
Nhưng người phụ nữ nhỏ bé này lại giống như một tiểu yêu tinh bám lấy anh không dứt, Đôi bàn tay nhỏ ôm lấy cổ anh và hôn lên môi anh. Khi cô chạm vào đôi môi mỏng mát mẻ của anh, ngọn lửa trong cơ thể cô dường như được dập tắt, cô nheo mắt và rên rỉ: "Ưm..lạnh quá..”.
Kỹ thuật hôn thô bạo nhưng lại vô cùng hấp dẫn, kích thích trái tim yên tĩnh của Phó Hàn Tranh
Anh dùng sức kéo cô ra, đôi mắt đen nhìn cô chằm chằm, nắm chặt đôi bàn tay nhỏ trắng trẻo của cô đặt trên thắt lưng của anh và gắn giọng: “Buông tay ra!"
Anh vẫn chưa có sở thích làm chuyện ấy ở trên xe!
Mộ Vị Lan sững sờ trước giọng nói đây nguy hiểm của anh, bình tĩnh lại một chút, Phó Hàn Tranh lập tức khởi động xe và rời khỏi quán bar.
⬅ Trước Tiếp ➡