Dù sao cũng đã đến rồi, Mộ Vị Lan cũng không đành từ chối, chỉ có thể gật đầu: "Vâng ạ”
Tâm trạng Phó Hồng Diệp dường như rất tốt, dặn dò Diệp Tử Bác: “Con chơi với Vị Lan trước đi, mẹ đi kêu di Tiết nấu cơm”
Mô Vị Lan được Diệp Tử Bác đưa lên tầng, Phó Hồng Diệp nhìn đứa con trai ngốc nghếch của mình, không ngờ lại có người trong lòng rồi. Bà vui mừng đứng dậy đi đến bên cạnh chiếc điện thoại bàn, gọi điện cho Diệp Hoằng Thiên, Sau khi cúp máy, bà lại nghĩ rằng hiếm khi mọi người đông đủ như vậy, hay là gọi cả Phó Hàn Tranh đây. Người em trai này của bà trước nay nhìn người rất chuẩn, gọi Hàn Tranh đến để kiểm tra giúp Tử Bác cũng tốt.
Bệnh viện Nhân Dân.
Phó Hàn Tranh ôm Tiểu Đường Đậu đã truyền nước xong đến phòng bệnh của Mộ Vi Lan, phát hiện cô đã xuất viện rồi.
Tiểu Đường Đậu ôm lấy cổ Phó Hàn Tranh và hỏi: “Bố ơi, Mộ Mộ đi đâu rồi?"
Phó Hàn Tranh đang định gọi điện cho Mộ Vi Lan, Phó Diệp Hồng lại gọi điện đến.
Anh nghe máy"Alo, chị hai.”
“Hàn Tranh à, trưa nay Tử Bác đưa bạn gái về, chị đã gọi anh rể em và Quả Quả về nhà rồi, Em mà rảnh thì đưa Tiểu Đường Đậu đến nhà cùng ăn cơm nhé. Vừa hay giúp Tử Bác xem thử bạn gái của nó như thế nào. Mắt nhìn người của em trước nay đều rất chuẩn. Chị chỉ sợ Tử Bác suy nghĩ đơn giản, bị mấy đứa con gái lừa dối.” Bạn gái của Tử Bác?
Phó Hàn Tranh nhìn chằm chằm vào chiếc giường trống rỗng, đôi mắt đen sâu thẳm, đôi môi khẽ nhếch lên: “Ok, chị hai”
Anh muốn đi xem xem bạn gái của Diệp Tử Bác rốt cuộc là như thế nào. “Được, vậy chị đợi em đưa Tiểu Đường Đậu đến ăn cơm đó nhé"
Sau khi cúp điện thoại, Tiểu Đường Đậu chu môi hỏi: “Bố ơi, chúng ta sẽ đến nhà bác ăn cơm sao? Vậy chúng ta không đi tìm Mộ Mộ nữa sao?
Phó Hàn Tranh ôm Tiểu Đường Đầu ra khỏi phòng bệnh, ánh mắt ảnh lên một nụ cười: “Lát nữa con có thể gặp Mộ Mộ rồi”
Trên bàn ăn của nhà họ Diệp. “Mẹ, Quả Quả nói nó không khỏe, không về được.”
Phó Hồng Diệp mắng mỏ: “Con bé này! Tưởng rằng chuyển ra ngoài là ta không trị được nó nữa đúng không?”
Mộ Vị Lan cau mày, tối qua Quả Quả ở quán bar không xảy ra chuyện gì chứ?
Trong lúc cô đang suy nghĩ, ngoài sân của nhà họ Diệp vang lên một tiếng xe ô tô, Phó Hồng Diện tính thời gian rồi nói: "Chắc là bố con về rồi đó, ta ra ngoài xem sao"
Khí Phó Hồng Diệp đứng dậy đi ra đến cửa nhà đã thấy Phó Hàn Tranh ôm Tiểu Đường Đậu bước vào. Tiếu Đường Đậu nhìn thấy Phó Hồng Diệp hét lên: “Bác ơi!”
Mộ Vị Lan ngồi trong phòng nghe thấy giọng nói quen thuộc, cô sững sờ. Tiểu Đường Đậu?!
Cho đến khi Phó Hồng Diệp đưa Phó Hàn Tranh và Tiểu Đường Đậu vào trong nhà, ánh mắt của Mộ Vi Lan và ánh mắt lạnh lùng sâu thẳm của anh ngay lập tức nhìn nhau.
Ánh mắt đó khiến sống lưng Mộ Vi Lan lạnh buốt.
Tiểu Đường Đậu nhìn thấy Mộ Vị Lan, nhảy xuống từ vòng tay của Phó Hàn Tranh, chạy đến sả vào lòng Mộ Vi Lan: “Mộ Mộ! Sao mẹ lại ở đây!”
Mộ Vị Lan ngây người, không biết phải trả lời thế nào. Phó Hồng Diệp sững người: “Hàn Tranh, em quen cô Mộ à?"
Phó Hàn Tranh nhìn chằm chằm vào người phụ nữ nhỏ, không những quen biết mà còn có cả con rồi.
Tiểu Đường Đậu nắm lấy tay của Mộ Vi Lan và nói với Phó Hồng Diệp: “Bác ơi, Mộ Mộ là vợ mới của bố, là mẹ mới của cháu!”
Phó Hồng Diệp như bị sét đánh: “Cái, cái gì cơ?" Diệp Tử Bác vội vàng đỡ cánh tay của Phó Hồng Diệp, vội vã nói: “Mẹ, mẹ, mẹ nghe con giải thích, mọi chuyện không phải như mẹ nghĩ..."
“Thằng nhóc chết tiệt này! Đưa mợ của con đến để lừa ta?! Đợi lát nữa bố con về, không đánh con mới là lạ! Thật là hồ đồ!”
Mộ Vi Lan đứng đó lúng túng, Phó Hàn Tranh sải bước đôi chân dài về phía cô, trên người anh mang một vẻ thanh cao và kiêu hãnh, dáng vẻ ngang tàn cao quý đó khiến Mộ Vị Lan vô thức lùi một bước về phía sau, nhưng lại bị nắm chặt bởi bàn tay to lớn của anh. Anh cúi xuống, ghé sát vào tai cô và thì thầm chỉ đủ để hai người nghe thấy: “Không ngờ tham vọng của cô lại lớn như vậy, vừa đi
theo tôi, vừa quyến rũ cả cháu trai của tôi?"
Thích hay không thích cũng đã từng ngủ chung
Đôi mắt đen lạnh lùng sắc bén của anh nhìn chằm chằm vào Mộ Vi Lan. khiến Mộ Vị Lan nối cả da gà, ấp úng giải thích: “Tôi, tôi không có..."
Cô thực sự không phải là vừa quyến rũ anh, vừa qua lại với Diệp Tử Bác.
Phó Hồng Diệp trừng mắt nhìn Diệp Tử Bác và xin lỗi Phó Hàn Tranh: “Hàn Tranh, để em xem trò cười rồi, đều là thằng nhóc này không hiểu chuyện. Em đưa cô Mộ và Tiểu Đường Đậu về trước đi, chuyện hôm nay coi như không có gì xảy ra.”
"Mę!"
Diệp Tử Bác không cam tâm nhìn Mộ Vi Lan, rồi lại nhìn về phía Phó Hàn Tranh: “Cậu, cháu có thể nói chuyện riêng với cậu được không?"
Phó Hồng Diệp đang bực tức: “Xảy ra chuyện lớn như vậy, con còn muốn nói chuyện gì với cậu con nữa hả?"
Phó Hàn Tranh vẫn bình tĩnh như thường lệ: “Chị hai, không sao đâu, em sẽ nói chuyện riêng với Tử Bác”
Diệp Tử Bác và Phó Hàn Tranh đi ra khu vườn phía sau của nhà họ Diệp.
Trong phòng khách, chỉ còn Phó Hồng Diệp và Mộ Vị Lan, còn có Tiểu Đường Đậu.
Phó Hồng Diệp hít một hơi thật sâu, ổn định lại tâm trạng rồi bình tĩnh nói: “Cô Mộ, nếu cô đã là vợ của Hàn Tranh, sao lại dùng thân phận bạn gái của Tử Bác đến nhà tôi ăn trưa?”
“Cháu....bác gái, cháu và Tử Bác...” "Đợi đã, xét về bề thế, cô không nên gọi tôi là bác, cô nên theo Hàn Tranh gọi tôi là chị hai.”
Sắc mặt của Mộ Vi Lan trở nên rất khó coi, vô cùng xấu hổ, nhưng cô làm sao có thể giải thích Phó Hồng Diệp cô và Phó Hàn Tranh không phải là vợ chồng thực sự?
“Chị, chị hai, em và Tử Bác thực sự là quen nhau ở Paris, em và anh ấy là bạn cùng trường. Sau khi em về nước, vẫn chưa kịp nói với Tử Bác em đã kết hôn với Phó...Hàn Tranh, vì vậy..."