⬅ Trước Tiếp ➡
Cũng vào lúc này, điện thoại của Nam Cung Hàn reo lên, là một đoạn tin nhắn, sau khi mở ra xem thì phát hiện ra là do Thẩm Mặc gửi tới, một đoạn rất dài, ý đại khái chính là muốn anh buông tha cho cô.
Cả đời này của Nam Cung Hàn lần đầu tiên nảy sinh ra ý nghĩ muốn chịu trách nhiệm với một người phụ nữ, cô ấy thế mà lại từ chối, nhưng Nam Cung Hàn sẽ không cho cô cơ hội để từ chối nữa.
Nghĩ cũng không thèm nghĩ, Nam Cung Hàn trực tiếp nhắn lại một đoạn tin nhắn “Không thể nào, cô muốn tôi nói hết mọi chuyện cho Trần Bách Băng biết sao?”
Sau đó Nam Cung Hàn không nhận được hồi âm của Thẩm Mặc, nhưng anh ở bên này có thể nghĩ tới có vẻ bây giờ Thẩm Mặc nhất định là tức giận đến nhảy dựng lên.
Trên mặt Nam Cung Hàn chợt nở một nụ cười nhẹ, sau đó cũng vào chính lúc này, điện thoại của Nam Cung Hàn lại reo lên, nhìn số hiển thị trên màn hình, là số điện thoại của người trong nhà
“Tiểu Hàn, tối này về nhà một chuyến đi ”
Sau khi Nam Cung Hàn nghe thấy âm thanh trong điện thoại, anh biết người đó là ba của anh, mà ngữ khí nói chuyện giữa hai bố con họ lúc nào cũng là cái kiểu như đang bàn việc công việc vậy, anh đã quen rồi.
“Con biết rồi, con trở về ngay ”
Nam Cung Hàn cứ như vậy mà lái xe về nhà, trên đường về nhà, trong đầu anh xuất hiện một cảnh tượng, đó chính là, nếu như sau này anh cùng với Thẩm Mặc cũng lái xe về nhà như vậy thì sẽ như nào đây?
Lúc nghĩ đến đây anh lại nhìn qua chỗ ngồi của ghế phụ bên cạnh, tuy rằng nói dấu vết bên trên đã được lau sạch, nhưng anh vẫn nở nụ cười
"Một người phụ nữ thú vị…"
Lúc này Nam Cung Hàn nhìn qua gương chiếu hậu thì phát hiện ra mình đang cười, đã bao lâu rồi anh chưa cười thoải mái như vậy rồi nhỉ?
Bản thân anh cũng quên rồi.
Sau khi Nam Cung Hàn lái xe về nhà thì thấy ba anh đang ngồi trên ghế sô pha, hơn nữa bên cạnh bố anh còn có một người, đó chính là vị hôn thê của anh, Quý Mạn.
Thấy Quý Mạn ở đây, vẻ mặt của anh có chút thay đổi, nhưng rất nhanh anh đã khôi phục lại vẻ mặt không chút biểu tình.
“Ba, con về rồi ”
“Con về rồi thì tốt, dạo này công ty thế nào?”
Nam Cung Hàn hơi nhíu mày, sau đó trực tiếp nói ra tình hình gần đây của công ty.
“Tốt, bây giờ thời gian cũng không còn sớm nữa, mẹ con cứ nhất quyết phải đợi con về mới ăn cơm, bây giờ chắc cũng sắp được rồi, ba đi xem thử, hai đứa cứ nói chuyện đi ”
Sau khi nói xong, ba của Nam Cung Hàn trực tiếp đi khỏi, đây là đang tạo không gian cho hai người bọn họ, Nam Cung Hàn biết điều này.
Nam Cung Hàn cứ vậy mà từ trên cao nhìn xuống Quý Mạn, gần như là rít ra từ kẽ răng mà nói ra mấy chữ “Cô đến đây làm gì?”
“Hàn, em tốt xấu gì cũng là vị hôn thê của anh, sao em lại không thể đến đây chứ?”
“Trước đây tôi đã nói với cô rồi, nhà của tôi cô đừng có tùy tiện đến, hơn nữa tôi ghét nhất là cảm giác bị người khác lừa gạt ”
Chắc chắn là Quý Mạn đã nói gì đó với người nhà anh nên mới gọi anh về nhà, nếu không thì chắc chắn sẽ không như vậy.
Nam Cung Hàn há miệng, anh đang định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn là không nói gì cả mà lên lầu tắm rửa thay quần áo chuẩn bị ăn cơm.
Quý Mạn một mình ở dưới lầu vô cùng lạc lõng. Quý Mạn cô ta dẫu gì cũng tính là một ngôi sao, có biết bao nhiêu đàn ông muốn sủng ái cô ta, nhưng trong lòng cô ta chỉ có một người, đó chính là Nam Cung Hàn. Nhưng Nam Cung Hàn dù đồng ý hôn ước với cô ta mà trước giờ lại chưa từng nhìn thẳng vào cô ta
⬅ Trước Tiếp ➡