“Bà xã, đừng nghĩ nhiều như vậy. Không phải lúc đầu muốn nó tiếp quản công ty nó cũng nói là không muốn dó sao? Hiện tại nhận lấy rồi không phải là vẫn rất tốt hay sao?"
Nghe ba của Nam Cung Hàn nói lời này, Mẹ của Nam Cung Hàn thở dài nhưng cũng không nói gì khác ...
Cuối cùng buổi tối vẫn phải ăn nhưng mọi người đều không vui vẻ
Nam Cung Hàn trực tiếp lên chiếc Porsche của mình, nhưng anh còn chưa kịp khởi động thì Quý Mạn đã trực tiếp mở cửa và ngồi vào chiếc ghế phụ.
Nam Cung Hàn liếc nhìn Quý Mạn, dùng điều lạnh lùng nói “Quý Mạn, rốt cuộc cô muốn làm gì?”
“Em muốn làm gì không lẽ anh không biết?”
“Tôi không biết, tôi cũng không muốn biết. Quý Mạn, trước đây tôi đã nói với cô rồi, tôi đồng ý cuộc hôn nhân này vì cô là ứng cử viên thích hợp, nhưng cô có phải là ứng cử viên cuối cùng hay không, không ai biết được. tôi không thích phụ nữ phiền phức ”
Sau khi nghe Nam Cung Hàn nói như vật, Quý Mạn sững sờ, cô theo đuổi anh như vậy mà trong mắt của Nam Cung Hàn cô lại biến thành kẻ phiền phức.
“Tôi là vị hôn thê của anh, tại sao tôi không thể đến thăm nhà anh?”
“Được, nhưng một người được giáo dục, ít nhất trước khi đến thăm nhà một người nào đó cũng biết báo trước chứ ”
“Tôi báo với anh rồi thì anh sẽ cho tôi đến sao?”
“Cho nên cô đã chọn cách này phải không? Quý Mạn, đừng đánh mất chút thiện cảm cuối cùng của tôi dành cho cô ”
Những lời Nam Cung Hàn nói lúc này là để cảnh cáo Quý Man, nhưng anh không ngờ Quý Mạn lại cho rằng đó là tình yêu âm thầm của Nam Cung Hàn dành cho cô.
Sau đó cô trực tiếp tiến gần đến bên cạnh Nam Cung Hàn, rồi ôm lấy cánh tay của Nam Cung Hàn.
Nam Cung Hàn vội vàng vùng vẫy, nhưng Quý Mạn thực sự ôm quá chặt, anh không thể vùng vẫy được.
"Hàn, em sai rồi. Nếu như sau này em tới đây nhất định sẽ báo trước cho anh biết mà, anh đừng giận em được không?"
Nam Cung Hàn nghe thấy giọng điệu nũng nịu của Quý Mạn thì chỉ thấy nổi hết cả da gà.
Nam Cung Hàn cảm thấy có cảm giác buồn nôn đến khó tả, đồng thời anh không thể không so sánh Quý Mạn với Thẩm Mặc.
Nam Cung Hàn cảm thấy sự nũng nịu lúc này của Quý Mạn rất giả tạo, anh vẫn thích bộ dạng nũng nịu của Thẩm Mặc hơn.
“Tối nay cô về đâu?”
“Hàn, buổi tối em không thể đến chỗ của anh sao?”
Khi nghe cô ta nói như vậy, Nam Cung Hàn nhìn cô với biểu cảm đầy kinh ngạc.
Đúng là Nam Cung Hàn trước đây không phải là một người thủ thân như ngọc, nếu gặp một người phụ nữ như vậy, anh có thể lên giường thì sẽ lên giường.
Nhưng bây giờ thì khác, đối mặt với toàn thân là mùi nước hoa của Quý Mạn, anh sợ rằng mình không có cách nào để cương lên được.
“Tôi còn có việc phải làm, tôi trực tiếp đưa cô về nhà ”
Nam Cung Hàn trực tiếp từ chối Quý Mạn, sau đó lái xe đưa Quý Mạn về nhà, đương nhiên sau khi đến nơi Quý Mạn không muốn xuống xe.
Tuy nhiên Nam Cung Hàn lúc này sớm không còn muốn nói chuyện với cô ta nữa, sau khi cô ta xuống xe thì vội lái đi.
Nam Cung Hàn không muốn trở về căn hộ của mình, anh cũng không định đi bar hay những nơi như vậy, dù sau bây giờ toàn thân anh chỉ là bộ quần áo mặc ở nhà. Từ nhỏ lớn anh được giáo dục rằng không thể mặc áo quần ở nhà chạy lung tung khắp nơi.
Nam Cung Hàn trực tiếp lái xe đến một cây cầu rồi dừng lại, sau khi xuống xe, anh phát hiện mình hình như không ghét môi trường này.
Cơn gió chậm rãi thổi bay mùi nước hoa ở trên bên anh, Nam Cung Hàn cảm thấy lúc này anh cần được an ủi, nhưng rốt cuộc là an ủi điều gì thì anh cũng không biết.
Nhưng ngay khi nghĩ về chuyện này, trong tâm trí Nam Cung Hàn lại xuất hiện khuôn mặt của Thẩm Mặc.