⬅ Trước Tiếp ➡
Tuy nhiên, ngay khi anh nghĩ vậy thì Thẩm Mặc đã đẩy anh ra, sau đó cô đi thẳng vào phòng bếp để chuẩn bị bữa sáng.
Ban đầu, cô chỉ chuẩn bị có một phần, nhưng sau khi suy nghĩ lại thì cô vẫn chuẩn bị hai phần.
Phải mất một lúc lâu sau Nam Cung Hàn mới từ phòng tắm bước ra ngoài, vừa bước ra thì anh đã thấy hai phần thức ăn sáng đã được đặt ngay ngắn ở trên bàn.
Lúc anh ở nhà cũng thường thấy cảnh tượng này, nhưng người chuẩn bị bữa sáng lại là đầu bếp của nhà anh. Dù đầu bếp nhà anh có chuẩn bị nhiều món ngon đến đâu thì cũng không thể hợp với khẩu vị với gia đình anh.
“Ăn đi, sau bữa này chúng ta sẽ mỗi người một ngả.”
Sau khi nghe Thẩm Mặc nói vậy, Nam Cung Hàn nhướng mày nhìn thẳng vào cô, dáng vẻ của anh lúc này như đang hỏi Thẩm Mặc, em đang nói gì cơ?
Thẩm Mặc không nghĩ tới Nam Cung Hàn lại có biểu hiện như vậy, cô còn tưởng là khi Nam Cung Hàn tức giận sẽ nói ra điều gì đó.
Nhưng biểu hiện của Nam Cung Hàn bây giờ giống như cô uống nhầm thuốc thế? Tại sao lại nói những lời như vậy?
Thẩm Mặc lại cảm thấy cô giống như là người vô cớ gây sự vậy.
Thẩm Mặc và Nam Cung Hàn cứ giữ thái độ như cũ, cô nhìn tôi, tôi nhìn cô, hai người đều không nói gì.
“Dùng xong bữa này em đi xin nghỉ việc đi, anh đưa em đi, em mất bao nhiêu tiền lương anh sẽ đền bù cho em.”
Nam Cung Hàn chính là như vậy, anh nói được là làm được, anh muốn làm chuyện gì thì không ai có thể ngăn cản được.
Người mà Nam Cung Hàn muốn có, cũng không ai dám từ chối anh ta.
Cơm nước xong xuôi, Thẩm Mặc chuẩn bị đi làm thủ tục xin nghỉ việc, nhưng cô không muốn Nam Cung Hàn đi theo, dẫu sao chiếc xe của Nam Cung Hàn cũng quá lộ liễu, cô không muốn người khác cho rằng cô đang được bao nuôi.
Nhưng Nam Cung Hàn dường như lo lắng Thẩm Mặc âm thầm rời đi, anh nhất quyết muốn đi cùng Thẩm Mặc.
Việc xin nghỉ việc của Thẩm Mặc cứ như vậy được tiến hành thuận lợi, thậm chí cấp trên của Thẩm Mặc nhìn thấy Nam Cung Hàn đều cúi đầu khom lưng.
Một nhân viên nhỏ như Thẩm Mặc mà có thể quen biết Nam Cung Hàn, nếu như bọn họ biết sớm, ngày hôm đó sẽ không để xảy ra trò cười đó.
Mọi thứ sẽ không trở nên giống như bây giờ.
Nhưng cho dù như thế nào thì Thẩm Mặc cũng phải thông báo một tiếng cho cấp trên, cho nên lúc Thẩm Mặc và Nam Cung Hàn cùng bước vào văn phòng nói muốn nghỉ việc, ông ta không nói lời nào đã lập tức đồng ý, tất cả là do khí thế của Nam Cung Hàn quá mạnh mẽ.
Sau khi nghỉ việc xong, Nam Cung Hàn lập tức mang Thẩm Mặc đến tòa văn phòng của tập đoàn M.
Thẩm Mặc đã từng tự hỏi liệu ngày nào đó cô có thể bước vào tòa nhà văn phòng đó hay không, bây giờ ước muốn đã thành sự thật, nhưng cô lại cảm thấy không vui vẻ.
Nam Cung Hàn trực tiếp mang Thẩm Mặc đến thẳng bộ phận nhân sự làm thủ tục, ban đầu Nam Cung Hàn muốn cô làm trợ lý giám đốc phòng Marketing, nhưng Thẩm Mặc đã trực tiếp từ chối.
Sau đó cuối cùng Nam Cung Hàn cũng đồng ý để Thẩm Mặc bắt đầu làm việc với tư cách thực tập sinh ở bộ phận Marketing. Việc trở thành thực tập sinh ở tập đoàn M khiến Thẩm Mặc thực sự rất vui vẻ.
Nhưng không nghĩ tới khi người ở bộ phận nhân sự hỏi Nam Cung Hàn là cô phụ trách công việc gì, Nam Cung Hàn đã nói
“Vị trí trợ lý tổng tài đang trống, cứ để cô ấy phụ trách.”
“Tổng tài, như vậy có được không, cô ấy chỉ là sinh viên vừa tốt nghiệp.”
“Tôi chọn trợ lý còn cần bàn bạc với cô sao?”
Đây là lần đầu tiên Thẩm Mặc nhìn thấy dáng vẻ tổng tài bá đạo của Nam Cung Hàn, cô cảm thấy tâm trạng rất căng thẳng và có hơi áp lực.
⬅ Trước Tiếp ➡