“Tôi không ở đây thì nên ở đâu?”
“Anh... nên ở cạnh Cảnh Dao.”
“Ở cạnh làm gì? Giống như cô và Cảnh Nam Kiêu làm kiểu hôn nhau nồng nhiệt đấy hả?” Giọng anh không ổn, từ khi quen biết anh đến bây giờ, đây là lần đầu tiên Cố Thiên Tầm thấy anh ta nói chuyện kiểu đó với mình.
Nhắc đến chuyện đó, cô bất chợt cảm thấy xấu hổ. Cô cắn cắn môi, quay đầu lại, thay đổi chủ đề, “Anh bỏ tôi ra trước đã...”
Cả người anh dường như đè lên cô, chật cứng, khiến cô cảm thấy khó thở.
Hơn nữa cứ nghĩ đến việc bọn họ chỉ cách thế giới bên ngoài có một bức tường, sau cánh cửa kia là tất cả mọi người đang ở đó, tuy rằng không thể có ai vào đây được nhưng nếu bất chợt có ai đó bắt gặp hai người họ cùng bước ra khỏi đây thì thật sự có trăm cái miệng cũng không giải thích biện bạch được mối quan hệ giữa bọn họ.
Tim cô thắt lại, cả người căng thẳng đứng im.
Nhưng...
Anh không hề thả lỏng ra mà ngược lại dưa tay bật công tắc đèn trong phòng. Đó là một chiếc đèn có ánh sáng xanh nhạt, tỏa ra từ bên trên, cô có cảm giác cả người mình đang lơ lửng giữa đại dương lãng mạn.
Cô ngước mắt lên, bất chợt đụng phải ánh mắt thâm trầm sâu lắng của anh. Đôi mắt đó như có phép thuật, khóa chặt cả người cô.
Còn chưa kịp mở lời thì ngón tay anh đã đặt trên môi cô, cô rùng mình, nhìn anh đầy ngạc nhiên. Đôi mắt đen trầm của anh ánh lên những đợt sóng nguy hiểm. Ngón tay ấn lên môi cô đầy uy lực. Hơi nóng và sức nặng từ ngón tay anh khiến cô kinh ngạc, cả người cứng đờ ra, yếu đuối dựa vào cánh cửa, đôi mắt cô mơ hồ nhìn anh.
Anh ta... rốt cuộc định làm gì?
Không đợi cô kịp nghĩ ngợi thêm nữa, ngón tay anh rời đi, nhưng chỉ một giây sau thay vào đó là nụ hôn điên cuồng, kịch tính,và cả chút chiếm hữu của anh phủ lên môi cô.
Lần này anh không hề cho cô bất cứ cơ hội và thời gian nào để nghĩ ngợi, chiếc lưỡi anh mạnh mẽ đưa vào giữa môi và răng cô, chạm vào lưỡi cô, cuốn lấy mãnh liệt, có chút gì đó như trừng phạt, ngậm mút đầy mạnh bạo. Nụ hôn của Cảnh Nam Kiêu cô còn có thể chống cự được, còn anh ta...
Cô lại hoàn toàn không có bất cứ khả năng phòng ngự nào.
Hơi thở gấp gáp loạn nhịp. Sức lực toàn thân đều như bị anh hút sạch, chân cô mềm nhũn, chỉ có thể yếu ớt bám vào vai anh mới có thể miễn cưỡng đứng thẳng được.
Hôn đến mức cả hai thở không nổi rồi anh mới chịu lùi lại một bước. Cô suýt chút nữa ngã xuống, may mà kịp túm lấy vạt áo sơ mi của anh.
Đôi mắt anh nồng cháy như chứa đựng những ngọn lửa đỏ, nhìn cô chăm chú. Nâng cằm cô lên để đôi mắt long lanh ngấn nước của cô nhìn thẳng vào đôi mắt sâu lắng đầy dục vọng của anh. “Hôn anh ta cũng như vậy à?”
Cái... cái gì?
Đầu óc cô giờ đang trống rỗng. Đã bị anh hôn đến mức ngơ ngẩn cả người, không còn xác định được phương hướng nữa rồi.
Anh thở ra một hơi, chậm rãi nói: “Vừa nãy cô và anh ta hôn nhau rất nồng cháy...”
Lúc này cô mới bừng tỉnh. Hóa ra anh ta đang hỏi chuyện này....
Vừa nãy anh ta chà xát lưỡi mình, chính là muốn lau đi những dư vị của Cảnh Nam Kiêu hay sao?