Trực giác mách bảo cô, người đàn ông này không hề đơn giản! Tuy không biết anh ta là ai nhưng có thể ở được trong căn phòng hạng tổng thống này, không giàu có thì cũng sang trọng.
“Nhìn đủ chưa?” Anh quay mặt lại, gương mặt tuấn tú nhìn thẳng vào cô.
Cô lặng người, vội vàng nhìn đi chỗ khác. Lúc đó do quá kinh ngạc nên cô không kịp nhìn kỹ bộ dạng của anh ta, bây giờ nghĩ lại, cho dù chỉ là cái nhìn thoáng qua thôi nhưng vẫn để lại ấn tượng sâu sắc.
Anh ta có vẻ mất kiên nhẫn với tiếng chuông cửa vẫn đang reo, vừa thắt cà-vạt vừa cau mày. “Còn chưa chịu ra mở cửa?”
Cố Thiên Tầm trừng mắt nhìn anh ta một cái, đành khuất phục kéo chăn đi ra mở cửa.
“Quý khách, đây là đồ quý khách cần.” Cô nhân viên khách sạn đứng ngoài cửa cung kính đưa cho Cố Thiên Tầm chiếc túi giấy sang trọng, ánh mắt có vẻ thoáng nhìn xuống dưới người cô, nở một nụ cười bí hiểm.
Cố Thiên Tầm bị nhìn như vậy thì cảm thấy không thoải mái, không nói lời nào, nhận lấy chiếc túi rồi đóng cửa lại.
Cô ném phịch chiếc túi xuống sô pha, đang định nói tiếp chủ đề vừa nãy vớI người đàn ông lạ mặt trong phòng thì anh ta đã thu dọn gọn gàng lịch lãm, quay người lại nhìn cô một cái rồi nhấc chiếc túi lên, hạ giọng nói với cô: “Mau thay quần áo rồi đi thôi. Tôi không có nhiều thời gian cho cô đâu.”
Sặc…
Cô ngây người một lúc rồi túm lấy chiếc túi, mở ra xem, quả nhiên là một bộ đồ Chanel mẫu mới nhất mùa hè năm nay.
Màu xanh lá nhạt, trang nhã mà thể hiện sự tươi tắn.
Cô đưa mắt nhìn anh ta, vẫn là bộ dạng lạnh lùng, xa lánh đó. Sau rồi Cố Thiên Tầm cũng không nói thêm gì nữa, cầm túi đồ đi vào nhà tắm. Nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao mình lại vào phòng của anh ta, chỉ nhớ được rằng sau khi uống say bị mẹ chồng và cô em chồng đưa đi.
Bước ra từ phòng tắm, tâm trạng cô vẫn chưa thể bình tĩnh lại được. Trông thấy anh ta bước về phía cửa phòng có vẻ như muốn đi, cô liền gọi giật lại: “Này, anh vẫn chưa cho tôi biết sự thật!”
“Có phải nếu bây giờ tôi nói với cô rằng giữa chúng ta thật ra chả có chuyện gì thì cô sẽ thấy trong lòng dễ chịu một chút?”. Anh quay người lại, một tay đút trong túi áo, một tay đặt lên nắm cửa.
“Tất nhiên rồi!” Cô vừa hồi hộp vừa kích động, có lẽ… giữa bọn họ thật sự chưa xảy ra chuyện gì chăng?
Nhưng…
Chỉ một giây sau, lời nói của anh ta thêm lần nữa khiến cho mặt cô tái mét lại.
“Cô thử dùng đầu suy nghĩ xem, cô nam quả nữ cùng ngủ trên một chiếc giường, có thể không làm gì không?” Ánh mắt anh ta như đang giễu cợt cô, “Thật đáng tiếc, tôi cũng là một người đàn ông bình thường!”
Cửa đóng sầm lại một cái, anh ta bước đi đầu không ngoảnh lại.
Cố Thiên Tầm tức run người, mặt hết đỏ rồi chuyển sang trắng bệch. Sao trên đời này lại có loại người như hắn ta? Tối qua cô đã uống say mèm rồi, anh ta còn làm trò bỉ ổi với cô! Đây đúng là thừa nước đục thả câu làm trò bỉ ổi!
…….
Bước ra khỏi căn phòng đó, mắt Cố Thiên Tầm đỏ hoe. Cho đến lúc này cô vẫn không thể tin nổi mình lại… làm chuyện đó! Phản bội chồng mình! Đây là điều mà 24 năm sống trên đời cô chưa từng nghĩ qua. Cho dù ở nhà họ Cảnh cô chưa từng cảm thấy vui.