⬅ Trước Tiếp ➡
Bà muốn nắm tay dẫn Lương Yên vào nhà, lúc này mới nhìn thấy trước cửa có hai bảo bảo, vẻ mặt hiếu kỳ đang dò xét mình. Trời ạ, thật là một đôi thiên sứ!
“Yên nhi, hai đứa nhỏ này là…”
Lương Yên quay người, dắt hai đứa nhỏ đi vào: “Bảo bối, đây là bà ngoại.”
“Bà ngoại.” Hai đứa bé còn không dám quá buông lỏng, chỉ ngọt ngào gọi một tiếng.
Giọng trẻ con non nớt, khiến lòng Nguyễn Tố mềm nhũn.
“Ôi, bảo bối ngoan!” Nguyễn Tố ngồi xổm xuống, ôm hai đứa nhỏ vào trong ngực, phân phó cho dì Liễu: “Dì Liễu, kẹo chúng ta mua đâu rồi, đều lấy ra cho bọn nhỏ.”
Nói xong, bà ngẩng đầu nhìn về phía Lương Yên: “Bảo bối nhà ai lại xinh đẹp như vậy? Quay đầu lại cũng bảo anh trai con sinh một đứa, mẹ còn muốn ôm cháu đó!”
“Mẹ…” Lương Yên nhìn bộ dạng yêu thích của mẹ, mím môi nói: “Hai đứa nhỏ này là con của con.”
“A?” Nguyễn Tố gật đầu, “ Ở bên ngoài nhận nuôi?”
Lương Yên lắc đầu: “Bọn nhỏ……là do con sinh.”
Nguyễn Tố giật mình, kinh ngạc nhìn thoáng qua hai đứa nhỏ. Trời ạ! Nếu nhìn kỹ, hai đứa nhỏ này thật đúng là khả ái, thật đúng là giống con gái bà.
“Chuyện này…….rốt cuộc là như thế nào?”
…….
Trong đại sảnh, Nguyễn Tố ngồi nửa ngày nhưng vẫn không thể bình tĩnh, bà vẫn không thể tiêu hóa tin tức mà con gái nói cho bà. Sau khi giao hai đứa bé đáng yêu cho dì Liễu đưa đến vườn hoa chơi, mới có thể tìm lại được giọng nói của chính mình: “Con nói cho mẹ biết, đứa nhỏ là con ai?”
Lương Yên ngồi đối diện Nguyễn Tố, cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Mẹ, mọi chuyện cũng đã qua….”
“Có phải chuyện năm năm trước, trước khi đám cưới diễn ra không? Yên nhi, chuyện đã đến nước này, sao con còn không nói ra.”
Hiện nay, Nguyễn Tố cảm thấy bất đắc dĩ, càng nhiều hơn là không hiểu con gái mình đang nghĩ gì.
Từ trước đến giờ Yên nhi luôn là đứa con ngoan, đến cùng là ai đã khiến cho con bé làm ra chuyện đó, khiến cho người ta kinh sợ.
Nhắc đến chuyện năm năm trước, trong lòng Lương Yên hơi co rút lại, cô muốn nói điều gì đó nhưng trước cửa lại có động tĩnh, cô ngẩng đầu lên nhìn, thân ảnh xuất hiện ở trước cửa khiến cho Lương Yên sững sờ, sao lại là….
trở thành chị dâu.
Cô ngẩng đầu lên nhìn, thân ảnh xuất hiện ở trước cửa khiến cho Lương Yên sững sờ, sao lại là….
“Niệm Niệm?” Lương Yên đứng dậy, kinh ngạc nhìn về phía Chân Niệm Niệm vừa mới đi vào cửa, cô ta vẫn giống như trước, xinh đẹp và đoan trang.
“Còn gọi Niệm Niệm gì nữa? Hiện tại phải gọi là chị dâu.” Nguyễn Tố cười, uốn nắn Lương Yên.
Chị dâu? Chẳng lẽ cô ta và anh trai đã kết hôn? Như vậy, Triển Mộ Nham đâu? Anh còn yêu cô ta sao…..
Lương Yên còn chưa có tỉnh táo lại, Tịch Khuynh Viễn đã đi đến, nhìn thấy em gái, ánh mắt anh ta trở nên mờ mịt, chăm chú nhìn Lương Yên nửa ngày, đi lên một bước liền đem cô ôm vào ngực.
“Trở về rồi à?” Tịch Khuynh Viễn ôm Lương Yên, giọng nói đã trở nên nghẹn ngào.
Lương Yên lập tức không thể kìm nén, khóc nức nở trong ngực anh trai, rất lâu, rất lâu cô không ngửi thấy mùi hương khiến cô yên tâm.
………
Đêm khuya.
Sau khi hai đứa nhỏ đều đã đi ngủ, Lương Yên thủy chung không có cách nào đi vào giấc ngủ, tâm sự của cô nặng nề, ngồi dậy, dựa lưng vào đầu giường.
Triển Mộ Nham.
Không có Niệm Niệm, hiện tại anh sống tốt chứ? Vì sao cái đêm năm năm về trước, anh không ngừng gọi Niệm Niệm? vì sao năm năm sau mọi thứ đều thay đổi.
“Yên nhi, em ngủ chưa?” Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
Lương Yên nghe thấy giọng nói của anh trai, vội vàng đứng dậy đi ra mở cửa, nhìn thấy Lương Yên, Tịch Khuynh Viễn cười nhạt một tiếng: “Không có làm phiền đến em chứ?”
“Em còn chưa ngủ, vừa định ra ngoài rót chén nước.”
Tịch Khuynh Viễn đưa cốc nước trong tay cho cô: “Sớm đã đoán được em sẽ khát nước.”
Nhìn về phía sau cô, anh ta nhỏ giọng hỏi: “Bọn nhỏ đều đã ngủ rồi ư?”
“Ừm, cả ngày mệt mỏi, bọn nhỏ đều không chịu nổi.” Lương Yên quay đầu nhìn về phía hai đứa nhỏ, vẻ mặt ôn nhu.
Tịch Khuynh Viễn viễn thấy hai đứa nhỏ ngủ say, ánh mắt đầu lòng nhìn Lương Yên, cảm thán: “Khó có thể tưởng tượng năm năm nay em sống như nào.”
Lương Yên chỉ cười, thật ra cho dù có khổ nhưng chỉ cần nhìn thấy hai đứa nhỏ, cô sẽ không cảm thấy khổ sở nữa, nhất là QQ và Vi Vi đều hiểu chuyện, rất ít khiến cô phiền lòng.
Tịch Khuynh Viễn nhìn em gái, chần chừ một lúc rồi nói: “Không nghĩ tới đi tìm ba của bọn nhỏ sao?”
Lương Yên cười gượng: “Anh, chúng ta đừng nhắc đến chuyện này, nói chuyện của anh đi.”
“Chuyện của anh?” Tịch Khuynh Viễn nhún vai, ánh mắt nhìn xa xăm, có mấy phần u ám: “Chuyện của anh có gì hay chứ?”
Lương Yên nhìn ra sự u ám trong mắt anh, cô nhỏ giọng hỏi: “Sao anh lại kết hôn với Niệm Niệm? Trước đó em không có nghe anh nói anh thích Niệm Niệm?”
⬅ Trước Tiếp ➡